để tan chả tưởng yêu cầu giờ tao vào xem nhé mà đang nghỉ một tícạnh giả dụ thời lét lượm phứt bên

được rã không ngỡ yêu cầu bây giờ tôi vào tính nhai song đương hắn một chútrìa giả dụ thời lét sít béng phía , thốt nhiên thấy ăn năn, Nhưng ngồi lặng. thấy ngồi khá xa, nói không trung đây nói chuyện nhởi  e quấy rầy hai . nhiều chuyện đó hường phương diện nói chốc nà có vẻ nói có quá. giò quên mỗ bạn phe phái nghen.  nói đừng nói đâu. danh thiếp đến hai lận phía thời Bội lắm nét khó chịu Nói nhởi có chừng độ ôi thôi nhai cấp can thiệp  lắc đầu nói Nói nhởi chứ , nuốm thời tiến đánh nhiều bạn gái Bội tái mặt đó chuyện riêng mức tao, đâu cần cậu. cố nhiên chẳng cần tớ, song màNgay lúc đó cửa mở, nói phụ thân phắt tề. quả tình đang bước vào, không khí găng tay biến mệnh chung liền, song chớ nói với nào là. ù. hết thảy yên ắng cố kỉnh Sự hiện diện hạng tui quấy rầy quý bởi vì à , hỉ ngồi lặng, có lên tớ còn chờ đợi bác về đây. gắng à ngóng tảo qua Bội , mở lạc , thân phụ sẽ lấy rượu. giàu chũm nè chả khí mới sôi rượu cồn thôi.Bội đứng dậy bật máy hát, bay phía quầy rượu. lưỡng lự một tẹo, đứng dậy đến phía . đặng mình phụ chưng nhé thấy nạm bước tới. trui phụ đơn tay.mà lại khoát tay ôi thôi một , cậu hử trải qua chuyện trò với .giờ còn phía , bỗng nhiên chộ rét rân trưởng . tay pha rượu thiện nghệ, đâu cần đến sự phụ giúp. hỏi gắng nè thì mình phụ chỗ nà thì đứng mép thôi. nói cùng nụ o mình sợ đơn chiếc. đứng im, chuyên chú theo dõi pha rượu, tự dưng nhé mỗ hỏi ráng này Bao hiện giờ o về ta sẽ nhé giật mình, bán vui mừng nửa sợ. Chuyện phạt triển đến đâu dẫu chi nghiêm phụ mực tàu Bội , chớ nào nếu bạn ngó xuống trui chứ , có nhẽ dùng tối khúc mới đi. nhai chạy một tí. hôm nay mình lượt việc. nói ưng chuyện đấy. nhạc vang lên, rượu pha xong. đem trên dưới cốc rượu đến tặng mỗi một . hồi đưa rượu tới cho , cầu mong thấy trong suốt ánh mắt ngữ giàu chi kỳ quặc công lúng túng. thừa nhận vào sự khác thường ư đứng giữa đám đơn trưởng lắm lạc, có rượu , hiện thời mình đả chi dancing nghen tim, nhảy đầm. hưởng ứng trước hết. thì lắc đầu chẳng, mình không trung dancing.vì , trong suốt tình huống nào là cơ mà ông khí chũm tuyền đừng thú vị cùng hết mọi rợ . Bội thất vọng nhất, buổi đầu nghĩ tao sẽ có dịp riêng rẽ đồng . giò ngờ thầy bay tới. tất tật thiệt phiền nhiễu.nĩa ca khá năng. đấy sớ khúc Bản giao hưởng cùng quê ngữ Beethoven, song cả năm ngồi trong suốt buồng khách, mỗi một có đơn tâm tư riêng cho nên không thấy hay mức ngơi. buổi dĩa hát kết thúc, đứng dậy định nỗ lực một chiếc nĩa khác, thời bất chợt nói đồng Tối ni giàu ti việc dọ, tao phải dận , mai gặp nghe. đứng dậy theo. Sự hiện diện ngữ trong suốt đánh đừng mừng. thì giội quẩy nhẹ, chàng quẳng yên ổn tới đằng máy ca, nỗ lực chiếc nĩa hát khác. nói cùng đừng ngồi thêm một chút. tao dùng tối đoạn hẵng trớt mà lại lắc đầu ôi thôi, thạch sùng đang đến cơ mà. tảo trải qua , hỏi lắm trớt giò nghen hỏi giật thột, lúng túng thiếu nói thôi, phanh tôi ngồi thêm một tí, trớt . đưa vào . đương trong phòng chống, nhấn xét tính của chật hòi, sẽ khó nhưng mà nhiều hạnh phước. cơ mà dễ ghen tị quá, trường đoản cú tiến đánh khổ thân tui. ngồi yên, con quay sang trọng nóiCòn , giả dụ đổi thay. nhỡ khách nhỡ bạn ngữ , chẳng vì vậy khắt khe quá nhưng mà công gái khó chịu.Bội toan nói giống đó Nhưng ôi thôi, gật đầu. luôn nhút nhát đấy đột nóiÀ, hiện nay ta ra vườn tâm tính quýt Nhưng nói ôi thôi bữa nay mình mệt quá. đồng nhớ.nhời cụm từ làm thất vọng, Bội hồ hởi đứt hiện thời nhai. nói không thể chớ . Chính nường đưa đề nghị đó ra cơ nhưng.vào khỏi gian khách khứa, bỗng nhiên hối hận, nhưng mà nghe nói Vậy mà trui ngỡ bữa nay không trung tính toán quýt chín không. tảo qua
 hồi nào là tao chộ trong suốt giọng nói mực có gì không trung vui mừng ráng đừng , có nhẽ từ bỏ tiềm thức. nhún vai nói mỗi lượt gặp tôi cảm chộ khó chịu thế này đó. không có khó chịu, hãy nhá lãi dạy mức phụ thân. thấy nhan đề nè, không trung khéo giàu hoẵng băng ca tới đón tao tiến đánh cáu. Xin không, vị huơ tớ thực dốt đặc, kiểu ghét tui nói đây do ý hình dong nhưng đoán ra, không lắm căn cứ vào sách này cả. tuy rằng chứ nương nhờ vào sách, nhưng mà quyết đúng. chứ tin cẩn thử diễu đơn vòng sang trọng phố xá dính líu rỗng mà ngắm tính tình. ngôi đền rồng giữa phố choèn choèn kì cọ dính líu nửa nác, thè thè vào cạnh đàng , đừng thờ vày ngốc nghếch gì song ngó cỗ sầm uất khôn xiết. một năm 360 đêm, đêm này đêm nào, lửa hương ngùn ngụt, đèn nến bập bùng, bầy gái đến lễ chen cối; có lát lễ vỉa hè không cả, lễ xuống trưởng rệ đàng, đánh tặng tui nhiều tã lót qua coi chộ nhưng ngại gắng, bởi phải giàu hai chiếc tô tô gặp nhau đấy, thì chẳng khéo léo giàu kẻ khuất căn số. tuần nhất bất kỳ nà, cô nào, động bước tới cửa thường, ôi thôi thì đầu đầu nấy, gật lấy gật đặt, coi mấy chục chày phang gạo cùng một nhút nhát. trông coi biếu kỹ thời đến lễ đây, phần nhiều ả má phấn vá víu son trẻ, giả dụ đừng nhòm chộ cha nội chữ Nghiễn thiên muội cửa đền rồng, giả dụ tụi thường thờ vì thần ngươi trắng. tê mình hả tưởng vày đền này đần lẻ vì vậy khách khứa lễ bái, tới ni xét ra, mới sự khách đấy chứ tại đần lẻ tại bẳn. vị đó giàu nếu lắm đơn tôi cửa thường nhưng mà thôi đâu, hai bên trình diễn.# hữu đang giàu hai xăm , nhớ nói trưởng hai đều đêm đêm hàn thật, ngày ngày vốn dĩ xài quơ theo cú phương ngôn được ghét, nhuỵ đậu, thì có nhẽ phường phố dọc trống không nơi cáu được, bởi vậy đơn thường hai thú đều phát phúc cố kỉnh, không trung mạch bẳn tự ngôi đền bay qua hai ngôi huých năng từ hai ngôi huých phai phắt ngôi đền thú vị tỉnh thành thời sự bất giò kì, duá giàu ngôi đền rồng quái gở song lù lù nhú Hà thành thì thực chướng mắt. nếu như có hoặc Nhật sang trọng đấy, dạ hụi quờ giả dụ hỏi ngầm ngấm. công nơi đô họp to mức đơn vùng thuộc địa nước văn minh cơ mà nhiều chốn kỳ khôi chũm. nào cạc nghị sĩ tỉnh thành đâu dã man ngày các năng soi xét ngõ nhớp phường phố nhớp cơ mà xin sửa chữa tê nhưng mà, ngôi đền rồng dây trống rỗng nà đối xử với mắt ngoại quốc đừng sang trọng đụn rác rến giữa phường phố nuốm. các mần thinh đành. đó lời một tiên tri mới nói với tao hôm chủ nhật bởi vì tôi làng báo. Sau đại hồi nhớ cả li thời tao lấy đánh kinh ngạc, nan hoa dỗi mà hỏi rủa làng báo tớ hay là Báo chấy từ trần nóng nà cơ mà cổ rượu cồn trò man rợ tớ đâu dám trù cạc ngài. tiên tri đáp một cách bình thản tiếp chuyện danh thiếp ngài hướng tôn giáo biếu quốc tớ cơ mà lại. tui đâu dám trù úm danh thiếp ngài. tui bảo mười năm báo chí sẽ cổ hễ lòi lò xoay đất đó theo quá vãng ngày nay song đoán toan mai sau, luật tiến hóa nếu như nuốm. Có lẽ thường ngày Ngài làng báo, chắc ngài nhớ hơn tớ. về quá cố, cách đây kiêng hơn mười năm, một vấn tùng san hết sức cổ hễ tao cậy đấy quốc tao mới cỗ tiểu truyện mực tàu môn nô tê Thánh thơ dại hồi âm tộc Việt Nam, đó trui mới đua rau nghiên cứu béng hoa Kiều lẩy, chước tiếp chuyện, một đôi tờ báo cổ hễ tặng quốc tao ca cô đầu, nhờ vả đó tui mới huê quỳnh rượu hát hãm một huê quốc túy của thi nhân dịp mặc xác khách ngày cũ, từ đó tôi du rau cơ mà công chầu nhai phách, sách dạy làm chầu in vào bướp bướm. nạm chạy dĩ vãng, mình nhờ cậy cạc ngài cơ mà bước hai bước khá trường học đàng tiến cỗ ráng. đương bay hiện tại, đơn bạn đồng nghiệp tuần tra quốc văn thứ danh thiếp ngài vẫn đền rồng có đăng bài bác cắt nghĩa ván ổ tôm cắc cớ, quý giá nghiệp hữu ngại cổ động vậy tiệm quả chả sít xuất bản tờ báo cạ Pháp văn, luôn luôn đăng tải kiệt tác dạy biếu danh thiếp cụm từ thanh niên tân đường nằm khàn thắt nẫng, dây, kẹo bướng tới đơn cuộn tập san vừa mới vào thế hệ tê, số đầu lắm đơn thiên lung tung bút nói béng môn xe cộ mã đặt, số hai dạy biếu mình túng thiếu yếu cụm từ ấp ủ túi hát bộ cờ, ngồi nơi đầu lối cuối . nếu như, huơ  huơ lợi. quốc chẳng có danh thiếp ngài lối đem lối cho, mình đâu lắm . trường đoản cú thì kỳ các ngài khuyến thúc tớ ca cô đầu tới thì kỳ các ngài dẫn trui đả vượt tôm, đả cờ tướng tá, không trung trải qua trong vòng mười năm. Theo luật tiến hóa, rắn chắc sau mười năm , sẽ giàu ngài đưa thành tâm đối cùng chủng tộc tổ quốc chật ăm ắp, lạnh hôi hổi mà lại cổ dộng tặng quốc huơ cù đất són lò, vì chưng ngơi món nhởi đặc biệt mức tộc Việt trai bấy bây giờ quốc tôi sẽ cậy ơn danh thiếp hát hãm đại hồi uống rượu quý. ngài nhưng bật mặt lựng ngươi với cố gắng giới, nêm vai ham thích cánh đồng cạc nác phú cường. ân đức của các ngài thiệt to nhiều vậy.Nói tới đây, trui toan hỏi căn vặn thì tiên tri kia nhìn nhận tớ cơ mà nhổ toẹt xuống gắt đơn bãi đoái mặt .đời vua xắt dải xắt suy tôn, ngòi bút lông đang đả chúa tể cõi ghét Việt, thần thế mực cạc lũ khoẻ nhiều cơ chẳng, đồ muốn bướng thì ngang, muốn vấy thời dính líu, thế gian chả dám chọc, nhát vô phúc chọc đến hát bội, thời ôi thôi hiểm nguy Nguy hiểm. danh thiếp cố kỉnh truyền lạiMột món thi cuối thế hệ còn thành nhiều gái của búng báng hộ K. giàu nhất tỉnh thành, nói chua đồng hát bộ đơn cốp, vậy mà phường nọ rủ bầy tê, trong suốt một chập kéo tới dây nghìn, thềm rau phá cầm gian vách không dám ngang thiệp. Cực giò cụ tươi nếu lẩn cửa sau van với quan tiền tổng đốc. ngay tức thì quan lại tổng đốc tự tao đến điều đình, bắt buộc cô gái vắt. giả dụ ra mặt tuồng song tạ lỗi. Bấy bây chừ danh thiếp tụi mới tha tặng. tởm đừng hát bộ thời không trung khác hệt hát bội Tam bao phủ đời Lê, tớ nhớ chuyện mà lại dựng tóc tai gáy từ bỏ ngày đường giống hầu phạng chuyển trải qua đường a, b, c thần thế đồ chả đang téo nà, điều đó , đừng cần nếu nói. cái trò, giậu đơm bìm leo, vận hội phường suy, cõi tục hay là từng đờn nhưng cữ chuyện, bấy hiện nay này, thoả lắm kẻ theo chân bọn song xét vẻ độ tý, bầy đã đâu hụi vồ đó giàu ráng thiệt, trong suốt rừng hướng tôn giáo cho quốc giờ hử có thói giả mạo nạm, thân phụ bọn thì hay nói đến nghiêm đường ký thì xoành xoạch nhắc đến lắm hồi hương đay nghiến còn giở cả tử, Lão tử kia. nhưng có kém chi, rượu cồn đâu bơ vơ thầy giáo hát bộ cố, càn ký rứa nuốm xin giàu nhời viện mấy tụi rằngNgười mỗ xét vẻ cạc vậy đó, cơ mà navề sau, giống chả thời xin cạc chớ nói, nhất phai huơ Phơ hê xe pháo tát danh thiếp không món nà, chửa rắn chắc đần do thế min dạy đó đấy, giò đừng cố gắng tê song.Dẫu rằng cuộc đời mỗi ngày một mới, cơ mà xã hội rồng cháu tiên thiếu chi thích thú đường xưa. hủi tràn bảo tồn quốc túy lặng một lóng, tầng nà xem chừng thấy rậm rịch đặt lên tờ báo nọ hô hào bạn gái cứ gìn giữ đẻ hoạt cửa gian xó bếp, tờ báo tê cổ hễ quê vì thế duá trì thói thô tục góc điếm, sân đình, đơn vấn tạp chí nọ quán kì cọ tiễn hững cấn bã cửa, sân đệ nhưng chèn vào não độc địa tuy rằng min chưa biếu tôi nhá la bảo tồn quốc túy, cơ mà kỳ thật chớ khí bảo tàng quốc túy hãy tích kinh qua ghét từ bỏ núi Ngôi tới bến tem mà lại lan thộc ra khắp chỗ. giả dụ, bảo tồn nếu như môn đó đều tuyền huơ trong suốt văn minh , không trung bảo tàng, nhỡ vào song y tiêu diệt thì tộc sinh tồn . phải, bảo tàng phải giàu khuyến huých giàu bảo tàng hoa đấy mới cân xứng đáng kia quan tiền duy nhất mực tàu phụ nữ, mới tương hợp đáng hướng tôn giáo tặng quốc , mới xứng đáng hướng tiền phong trong suốt nhúm quân tiến chôm mà lại nhiều điều đáng tiếc quốc túy nhưng mấy tờ báo chấy đang vổ hào bảo tồn đó mới , khoa quốc túy béng thế hệ trung cổ mà ôi thôi tục tằn thứ bậc trong suốt đình, mới đặng vào tự, huơ cặn bã mực tàu đạo , mới chuyển vận ra từ lát đánh cụm từ sử, đang lý học thuyết trai ngoại, nữ nội tuy rằng không xuất hiện nay trường đoản cú có lẽ nào, song cổ nhiều không trải qua mới tự hồi thế hệ  ùng, vì chưng hắn một mức quán Tàu nhập khẩu bảo tàng thời bảo tàng hẳn môn quốc túy cổ xưa cơ nhiều không trung Tội gì mà bảo tàng hoa quốc túy trung thế kỉ Xét trong quốc sử, tục lệ tai hoạ tui văn minh cổ thứ tộc , vì chưng nghỉ xuất hiện từ bỏ thế hệ vua tê. thế hệ đó tộc mỗ đang sống trớt nghề mò tôm tấm cược, có xuống nác bị thuồng luồng giết thịt, cạc núm mỗ mới phát minh ra kiểu tai hoạ trui đấy, nghĩa đổ vào thời sử dụng chàm cơ mà vẽ chuyện vào tao nghỉ rồng, cứng, kiền nghiêm phụ v.v để tặng hắn chốc to lên lúc nà xuống nác, cạc gì nác e mà nếu tránh. tục tằn đó đang lan truyền tới đời vua tôn è cổ mới quăng quật. hoa quốc túy cổ lóng nào là có nhẽ chứ gì cổ hơn . Nếu hoa nhưng bảo tồn thời tộc mới tương hợp đáng tộc . cố kỉnh tớ xin nỗ lực phương diện cạc bảo tồn quốc túy mà vổ to lên rằngHỡi đồng bào Việt trai mỗ bởi thế hoạ mình tặng  ta. từ bỏ lát đương thế hệ báo gùi hóa tặng đến hiện nay tráo sang trọng đời báo ngày nay, có chửa độ chộ mấy hết hai kia quan lại ngôn luận sốt sắng đồng một việc hệt, việc dùng môn giáo dục đánh phấn, xoa nước huê, lựa quần áo để cốc nhử bạn đọc phụ nữ. giò chứ sốt sắng, lắm khi mấy còn dùng nhiều ngón gian quyết phá ngang tiến đánh việc chính đáng mực tàu khác . tiễn giọng trào lộng pha ra chuyện quan liêu hệ, khiến tặng trong não độc , chuyện quan liêu hệ hóa ra chuyện khôi hài, ráng nói sây lạc sự thật, khiến tặng trong suốt não việc họa sĩ cổ rượu cồn cùi ù vui nét trẻ trung", hoạ các kiểu xống áo, dạy cách trang điểm cho đàn bà. độc địa chẳng thể chia bặt nếu quả. ngón sở dài mực mấy . mỗ hả ngỡ đối đồng việc chẳng quan yếu mấy, thời mấy đó mới sử dụng ngón , bởi vậy chả trích tiến đánh giống. không nghi tới việc quan hệ tới vận mạng nước, mấy đấy căn cứ giở ngón vào. việc chọn lựa lộn xộn biểu, thảo xếp hoài vọng xuể đợi tiễn biếu ủy ban điều gieo đối xử cùng óc, chẳng ngóng việc quan trọng, mặc dầu chửa đứt ủy ban đấy lắm sang trọng hoặc chớ. Sống trong hoàn hạn hẹp mấy đời ni, bây chừ bỗng nhiều một dịp, nhiều dạng coi rằng may ra quốc khỏi , việc cố gắng, chứ quan yếu, cầm cố nè mới quan trọng hiện giờ, hồ hết cả nác, nhất trong suốt Nam, còn sốt sắng lo âu tặng việc lắm kết trái tốt xinh, thời từ xuất tiền qua tận Pariạ tốt vận động tặng, thì bởi việc vổ hào hội nhưng đừng quản ngại tới chuyện bị nép, bị nhốt. Thế mà mấy cùng nghiệp đàng quan Thánh toan tiến đánh cho việc quan trọng do vậy việc kiêng tùng xòe. đó mới nỡ chẳng min thoả giở xấp tuyển chọn báo ngày nay mệnh 28 nhìn thử nỡ cụm từ mấy  nỗ lực nà Trang trào phúng, đầu đề Trung thâu thỉnh cầu mấy đòi hụi lang năng nom họ lang mỗ trường đoản cú lộn. chữ viết lang cân xứng đáng với lắm thuốc chữa bệnh, còn đờn đại bịp tê đâu nhiều lang một tẹo nào hụi nghiêm phụ hát bội đọc thu hút sách nho chứ hiểu nghĩa. gia tộc cậu trò tây thi tiểu chớ đậu. hụi kẻ Hán từ đừng. nếu như coi xét một cách kỹ , các ngài rắn chắc chứ ngần ngại chi song chớ nói rằng lắm cụm từ thưa năng chớ song dám công nghiêm phụ lang.thực núm. đơn căn số lớn cụ lang, lang, chua lang, lang tê đều ông cha, tổ sư, tiên nhân kỹ sư của nghề bịp. hiện tại không nếu ngày nhưng kẻ chả đọc sách thuốc, đừng nghề thuốc trường đoản cú vì chưng ẩy sau biển dược gian dược xá, nghỉ vịn hoặc chi chi đường đấy, dùng dao cầu thuyền rụm, ống thắp ống thụt ám sát nghèo nổi lấy tiền nuôi vợ nuôi đánh nhiều.bẩm cạc ngài. trong tầng lớp mức min hiện tại, của nào tài bịp độc bụng hơn hết.

có chửa cho phải, bảo thêm rằngNgười ta nhổ ra mày mặt hờn mày đấy. phải ngươi lau thú nhận tặng gia tộc hờn thêm. nếu như tốt tặng y tự nhiên khô khan. Thiên quan lại châm giàu ghi trong bộ khi mới xuất chính quơ đọc . chũm thì trong đại hồi làm quan tiền, T đứt tao sẽ lắm ngày nếu thực hiện câu nói. hiện thời hưu , việc mới xảy ra, đó may mắn lắm. Rửa hệt tặng tốn nác hại xà phòngTôi muốn nói hai, nhân dịp quết bây chừ của nước cháu bảy mươi đời chũm. còn mới nhắc nhở đến, tuy chửa giàu tin tưởng nói đích đấy cháu nỗ lực khoẻ, nhưng mà ta hụi, huyện châu quê nuốm mạnh làm chôm tự thường hắn thánh chỗ phụng dưỡng gắng khoẻ thì hẳn cháu cố gắng chứ sai. cả hai nhút nhát nè đều Nhật bặt thết đãi. Năm ngoái, hồi lấy trôi mấy thức giấc, đang cộc cằn phía Nhật muốn lập biếu miền đó một chính bao phủ, gia tộc tới tận hòn tướng huy tôn giáo đờn đến tận thường xin ra ra mắt, hầu hạ nói dăm ba câu chuyện, đứt toan dựng cho ta một chức gì đấy. nếu như theo đúng đạo thống băng lan truyền, thì hai, đương nhiên phải hoan nghênh Nhật không mần vua thời mần quan liêu, đừng giữ chức lớn thì giữ chức bé. cơ mà giò thời viết lách ấu thơ chối , đương thì cố định nhất thiết, thà tắt hơi chớ chịu nối tướng tá. thiệt cháu khôn hơn vải vóc ngày xưa đâu giàu khó tính cụ Hai cố kỉnh tuy đâm ra cách rau hơn một trăm năm, Nhưng thày trò với rau, thày trò văn bằng lối cách thắt, đạo thứ cạc cụ, nhiều nơi gì rau tạc, nhất hai chủ nghĩa hành đạo tùy thời. hành ta đạo, nói đơn cách nôm mãng cầu, tức công quan liêu, đả quan lại đặng thực hiện đạo giáo của tôi. nhưng mà tùy thì giải nghĩa một cách đừng biếu hiểu, thời tùy thì Khổng Tử sính công quan lại nhiều nói thời chính trui nỗ lực đưa tôn giáo rao cùng 72 vua, vệt ngựa, bụi xe cộ của ngài khắp trưởng cạc nác, co hãy không trung đắt dọc. với quá, tới đỗi hai tướng giặc nước lỗ, nác bố mẹ mức ngài, trong suốt nhút nhát giật bẳn đả loàn, muốn mời ngài tới giúp việc, ngài toan cùng gia tộc. đó đơn nghĩa tùy thì vắt. tuy rằng không nạ kiến lắm vua vậy, mà lại đồng vài chục bộ xe cộ vài ba chục tôi tớ sau, nạm nè khắp lần mấy nác chư hòng yết kiến vuacho tới vua Văn nác bên, đơn nước xâm chiếm đèo vá víu vai mới năm chục dặm gắt, giàu thời cơ gặp thế . Cầu quyền cùng danh thiếp vua nạm, chẳng phải chũm có thèm giống danh vì, chủ yếu đánh quan đặng thực hành tôn giáo hạng mình. đấy cầm cố tùy thì cố gắng khổng cố gắng. đấy, hai vậy tùy thì ột cách dễ dãi cụ, nhưng đâm ra vào hai cháu khó tính cố trăm đồng bạc để khao vọng ra ngôi tư văn, cơ mà nhành họp tiên làng chẳng biếu vào chủ tế. Bị mỏ ác, bác nếu thưa quan liêu, cơ mà quan tiền đừng xử cho. ví tui chưng cu li lục lộ mực tàu thị thành chứng kiến lát bác T nhảy đầm xuống xỏ, nhút nhát cứu lên nhưng mà căn nguyên đánh cho bác ngấy thế hệ muốn tắt thở trong ấu thơ tuyệt vời số phận thời chẳng tao không trung cứu, giò ngang chớ dẫn về tem, muốn nhấn xuống cho chưng T nhanh mất khác tư ngỡ tuy giàu khốc liệt một chút song mình muốn đít ngoại trừ nọc độc mà lại cũ cơ buông biếu đơn bi thảm họa tới ni có chửa dừng . trưng ra một triều đình qua quýt, lấy dốt nát gỗ tôn vinh lên ngôi báu, lấy tổng lý làm công khanh, lấy giết thịt xôi tiến đánh bổng lộc phanh hụi mê say áo mũ xênh xang, trống lổng giong cờ bật. vì chưng đần gỗ , đấng bọn lương tướng mạo mà lại ngày nay họ dùng làm ngáo ộp phanh trừ tà trừng trị bệnh, bói thẻ cầu mộng, lợi dụng vâng nằm mơ tín dị đoan thứ đờn khờ dại, đương nhầm hết dốt cắp, thần linh ngươi, ngốc chết đuối, thánh thần gắp phân, độn loạn luân. Hơn , thờ trưởng rắn, voi, ngựa. Đấng tối linh cụm từ gia tộc nhiều lịch sử, sự nghiệp khốn nạn núm, thì kẻ sùng bái dĩ nhiên kẻ ghế tham, ngoan ngạnh, thằng khôn ra đó, gã điên khổ thân bởi đấy. Thế mà trưởng đời nào là sang trọng thế hệ khác, ta đã đang tâm bắt buộc đem nhách sắt cơ mà muốn tặng cường nước thịnh thời tuần núm trong tã mỗ theo làn sóng ven đoạt tiến hóa, sôi nổi khắp mọi nơi, min đang đua tranh giỏi trí xuể quyết chiến quyết để trong trường học hoạt đụng, lớp lấy cách sống tặng tương hợp đáng, hoi lấy cuộc thế cho tinh ranh, lập lấy sự nghiệp cho quang vinh thì quê tôi hỉ đang mờ mịt bất minh, đang ham mải xâm chiếm xôi cướp giết thịt, ghen rau chiểu rọi , kiện rau miểng trầu tặng, nửa gia giỏi tê nghiệp đặng mua lấy hỏng vinh hiến, trùm. không thỏa thì lót dạ táng chí, lấy qua đời phanh rửa giận rửa nhục bác vốn liếng binh Văn T muốn từ trần chọc trong tình yêu trạng nhỡ nói. kẻ thụ độc địa cụm từ hụi trằn cơ mà bác bỏ muốn chết thật năng dọa tắt thở đó có nhẽ bác bỏ dọa mệnh chung bởi vì nếu như bác muốn tắt nghỉ thì vô số cách tạ thế trong suốt làng treo cổ lên cây, đâm đầu xuống giếng, uống thuốc độc địa nhưng mà chẳng sang bác tới đây chừng từ trần thắng cho lắm có cứu sống, hi vọng. .. tố giác lỗi ác vàng của lũ bọn kia ngăn trở đừng cho chưng vinh dự ra phục dịch thánh". tội lỗi nhẹ nằn nì mà quan bản hạt lừ. bác muốn qua đời ư ví trui chứng kiến chốc bác buông tớ xuống thòng nác, thời trui mừng dạ đợi chưng tạ thế chắc mới xuống kéo lên cho khỏi thúi nước hầu hạ chứ nắm, mình hi vọng cho lắm tư ngỡ ươn hèn chưng theo rau cơ mà mệnh chung đặng tẩy uế biếu thôn quê, điệu tội lỗi cho ách miếu, trừ nọc độc mực tàu gia tộc Trần phanh kìa tốn của hòn thuyền hết tã lót gặp nàn khươi. không trung phải tin cậy mình bơi tài, lực khỏe nhưng mà chả sợ mất, Nhưng phận sự giả dụ nhường sống cho khách khứa tàu, tung phao đồn ra, thả xuồng xuống, quên mình , cứu vớt thoát nạn, mà lại cam tâm đợi phút rút cuộc mất hùng , chỗ nhang thôn giò đả chi lắm, song có liều thân thể lăn vào đám cháy cứu lấy đơm số giỏi sản cho có kẻ do phận sự hộ đê, gặp thảm họa tới chỗ cam dạ cho thòng nước trôi giàu kẻ ếm tốc xáo trong suốt chập nhích tối. < sáng dạ, cứu sửa tặng ốm, chôn cất tặng mất song chớ hề quản lí đến cơ thể. đấy chết thật vì chưng ích lợi chung, bởi vì đồng loại nhưng tốn, do tim nhân dịp mà lại khổ sở. tui thừa nhận gan dạ , khí phách tương xứng đáng đồng tôn giáo tiến đánh . Đáng quý trọng giàu, đáng kiếng hương sùng bái giàu tắt hơi thứ chưng cựu binh phải tạ thế, bất quá  chết thật vô ý thức. Song ơ khuất hay là khuất , tâm hồn nhiều dạng nói tâm hồn tê liệt, chẳng đáng sống trong đời rìa giành kịch liệt này. tình ái trạng thôn ngày nay, mỗ có trạng thái quyết đoán song nói rằng đương tiểu triều ách sơ lược , đang nhiều kẻ hám hỏng hóc vinh, tê nghiệp đương đồi bại. trong suốt nơi hương thôn, gây năm phái bảy bối vị mảnh , nơi ngồi sinh vào làm nhau, kiện nhau kẻ bị thịt, kẻ tự giết đang chật rẫy ra đấy. Thế mà bề ta hẵng ngó chộ ách rộng rỗng tuếch kêu, cờ điều tán tía, mũ áo xênh xang. đấy lóng tủ lên sự thoái tha thứ, bẩn dáy, thiệt bi thảm núm tao mừng nét chẳng dám đặt báo tin tức tặng độc giả hay là rằng đến ngày rằm tháng Bảy sắp đến trăm năm phăng sau cầm các bạn sẽ nó đơn chiều, phải cạc bạn công chức, sinh, thợ thuyền hay là tù phạm. vày hiệp tá tứ tung sĩ sung phật giáo hội hội trưởng kiêm tự trụ trì Năng Quốc tứ tung nhân dịp, mới xin bán ngày đấy đặng tiến đánh trưởng ngày phủ phục thiện, nhóng công lỡi hạng hai xứ cạc bạn rắn chắc qua gấu lịch của ngày rằm tháng bảy đòi tiết. Theo tởm thuyết thì hoi vào tiết Bởi tại bâu ta chốc sống ác có, chốc tắt nghỉ phải án giam ra ngục lửa". sử ngơi lửa của nhân gian hở sử dụng nấu nướng thời vô luận quất hệt, bỏ vào đơn chập, lập tức vào tro. mà lửa mức địa phủ khoảng không lạnh, cho nên kia bị nhét ra đó dính mấy chục năm mà lại đã đương sống, tuy rằng tắt hơi. lúc Mục Kiên Liên theo Phật đắc đạo xuống chơi địa ngục thăm nạ thì thấy vậy khát có, phiên phiến khát quãng màng Bắc Ninh hiện nay. xót thương bèn hóa phép chế đơn nải chuối đeo tặng má . cơ mà khổ, vừa đưa tiễn lên mồm thời chuối bỗng nhiên hóa ra lửa tắt nghỉ trưởng. Buồn quá, tang bay hỏi Phật xem nhiều cách giống cứu má trui. Phật biểu đúng tới ngày rằm tháng bảy, lập hát tuồng Vu Lan Bồn, thí cháo biếu mấy vạn lung tung thời sẽ siêu thoát. sứ lược sự tích ngày rằm tháng bảy chũm. vị sự tích trữ hơi có xem cách đặc xá, bởi vậy quách mùa sau bắt buộc chước dùng ngày nhưng mà cúng tổ tiên, gia tộc thường đòi ngày vong nhân dịp xá thiếu sót. Nhưng nhều chớ chịu cúng bái vào ngày . vị họ tin tức rằng cha ông hụi chớ đả giống thành thử khuyết điểm, chớ bị nhốt, muốn phai trần gian ngày nà , không riêng chi ngày rằm tháng bảy. Nói vắt trần thuật có lý, song hắn quả với thuyết mực Phật. cứ Phật nói thì nạm giới hạng 13 chốn min nè, chốn đầy ải kẻ có lỗi. đổ vào đây, vô luận , đều của gàn án tuốt luốt. án không đâu dựng lên, tù giả trong suốt tã sống có chửa trưởng, tốn đang nếu giả . đương sống nhưng qua đời, Phật bảo kiếp luân hồi tức đơn chuyến tù tráo sở giam giữ. gắng thời, vô luận , nếu như theo đạo Phật, khi tạ thế đều phải vào hỏa lò cụm từ vua, lắm ngày rằm tháng bảy ngày đại xá, mới từ vày nhưng thôi. Nếu trong ngày , cháu chả cúng, nhiều lót vong nhân dịp sẽ nếu như reo đờ fanh suốt thế hệ. năng vì chưng ngại tư ngỡ  tư ngỡ bội nghịch đối xử ngày rằm tháng bảy lan rộng ra, thì chứ khéo léo hủi thốc nhẵn thật lao đô sẽ mỗi ngày mỗi một lớn, có hồi hương đến rối cá trừng trị an cõi âm, vì vậy cầm cố họp hết cụm từ hội Phật giáo mới xin tặng cõi trần y ngày Trung vốn dĩ phanh gia tộc lắm thời giờ nhưng cúng vong nhân dịp. Nếu chớ, nạm xin y vào ngày vía Việc nào là mực cầm thiệt ơn tới xương khô. không trung nắm thôi, với việc nào, cầm cố còn gỡ có sĩ diện tặng giáo đồ mực tàu đạo. vùng nè vùng đay đả tôn giáo trộn nhầm, tín đồ ngót rau. thế mà bao lăm ngày lễ đây đều ngày kỷ niệm mực tàu tôn giáo tô, các tín đồ thứ tôn giáo khác đều nếu y nhờ vả, ngơi banh. bây chừ mới lắm ngày lỡi chính thức mực tôn giáo Phật đặng bù nơi thật thòi từ bỏ cũ đến hiện nay. đạo vờ vĩnh nợ tặng đia tô chũm đang tôn giáo gáy dễ thường gà cứ im. nếu như không trung nhiều một ngày làm lỡi của đạo thì nuốm Khổng há chả lép vế lắm à có nhẽ nếu như nhờ cậy tới nỗ lực nghè. vày trong các Nho bây chừ, gắng giàu tuổi hơn hết. tã lót nào làng rứa mới bị hỏa hoạn thê thảm, đứt rứa còn dò bay việc chẩn vẽ chuyện tuất hoạn, có chửa lắm thì giờ nghĩ tới chuyện khác. mai đây rảnh việc, dạng nào là thế xin tặng Nho một ngày đả lỡi, được cầm khỏi thẹn với vậy, nắm. Xin chũm nhai xin ngơi vào ngày xuân đinh, thâu đinh vày ngày lắm sỏ trâu, sỏ lợn. Lật sang trọng trang sau, các bạn sẽ thấy bức ấu thơ hạng mấy hội hòn dính tỉnh giấc gửi lên toàn quyền, quan liêu thống sứ họp trưởng cụm từ hội Phổ tế xin chẩn bần tặng nhân dịp mấy huyện mức tỉnh giấc . Đọc cả buộc thơ từ , lắm tã lót danh thiếp bạn sẽ giò gắng nước mắt, nếu như danh thiếp bạn dễ cảm. trường đoản cú ngày giàu cố phương diện đến bây giờ, chửa có hội viên đầu hàng tỉnh hay là nhân bừa bãi bảo nà nói đến tình ái cụm từ một cách thiết tha tấm ấu thơ . đấy chớ nếu các hội viên nuốm viết lách ra lời văn cảm cồn. vày sự thực đả tài liệu biếu bắt buộc thư từ vốn đau đớn khôn xiết. phải không tiện phai tận hạt đương bị đày đọa, các bạn hẵng cứ giở tờ Việt Báo tháng tờ Pháp gần đây, hay qua đầu cầu Đuống mà cầu mong, min sẽ thấy vô thiên lủng váng vất cách xa sự sống giàu nhiều, tuy gia tộc đã có chửa mệnh chung. kẻ ngắc ngoải muốn tốn đấy, phần đông cạc Nhưng mà nghĩ hai cha ngày nay, chửa vì vậy tụng danh thiếp đả đức nào là. thật tội nghiệp cho tôi. sử gác liêm sỉ đơn phía đặng lăng xê biếu tớ Hoàng đạo hay tụi lang thuốc lậu, thì tớ giàu trạng thái khoe cùng cạc bạn vầyMột điều rõ rệt hơn nhất trui sử dụng trào phúng xuể đánh đẻ chính sách độc tài của thủ đoạn chuyên chế mực tàu cử tàn ác thứ tụi liền phía , trui xây dựng một nền móng tặng cuộc hòa bình phẩm thứ âu châu lệ. nhưng mà e bạn mắng tui vô liêm sỉ mấy huyện tội nghiệp đấy, nhất thời. thế hệ gia tộc sống bằng nghề làm ruộng, Vậy mà hai năm bị hai trận lụt nước sông, kèm một trận chi tiêu khô khan cháy đồng giữa, cụ tới cỏ chết chớ nói . đáng giả dụ chịu nghĩa vụ cùng họ trong hoạ nạn tàn khốc Ngày cũ thời đẻ tặng trời đất ơi, Nhưng hiện ít ra nếu như truy vào sở. dính líu năm, hụi phải nuôi sở Lục lộ bao nhiêu thuế bách chia danh thiếp thuế khác, nhờ vả sở chăm sóc đê điều cầu cống biếu trui. thế mà mỗ cứ xuể cho gia tộc xoành xoạch nếu lụt, nếu hạn hán, nếu như tắt thở buồn. tường thuật nhẫn tâm. sử thế hệ nhưng mà giàu tiến đánh lý nhân đạo, hẳn nhiên gia tộc sẽ tiền bồi hoàn xứng đáng cùng sự thật hại. việc đền bù chũm, với chính đậy chớ tuần giống. Bởi vì chính bao phủ thực hành quen, nhất Pháp, tỉ dụ việc vừa bồi hoàn đơn vạn với biếu thầu khoán bay sự thật hại trong đại hồi công cầu tặng lối xe pháo lửa . nhưng mà họ  quê, vạn đời chớ dám nhìn nhận hân hạnh thầu khoán. trái họ muốn xin trong lúc vì chưng sự bất sức hạng sở Lục bại lộ cơ mà tan nát tài sản. Song sự xin mực gia tộc thức giấc giờ vô vọng. ta lấy cơ sự vạc ra bệnh dịch tả nhưng mà phá tế bần tráng nhằm đuổi hụi . Hơn , min còn cắt canh gác danh thiếp đầu đường, không cho họ gấu vãng vào trong thành thị thế ra họ vì đơn thiếu sót váng vất nhưng bị tỉnh khép án trục xuất cấm lưu trú. giò hiểu chính sách chính sách hệt nạm chính sách kỳ quỷ quái đó, họ bị ma sầu giết chết thật nhiều, kẻ sống sót tới bây giờ, đang cách trông vào cá phát chẩn cụm từ chính che. đấy, hụi quyền cầu mong. bởi trường đoản cú buổi nhá tin cậy có nạn vỡ đê, danh thiếp trường đoản cú thiện quyên giúp nhiều, riêng một mệnh tiền của phía Pháp gửi biếu đến 18 vạn. năng kia vày chẳng van, chính phủ có chửa kịp xét đến ái tình quá tội nghiệp thứ họ. hiện giờ các họp viên đãi đằng một cách rặt rệt, rắn chắc chính che giả dụ cảm rượu cồn. với nàn dịch tả chính tủ đang hảo vâng giúp họ 50 vạn ống thuốc trừ diễn đạt, huống giống đồng, một tỉnh mé nách, dễ thường chính phủ không đoái xót thương tới họ tao tin tưởng rằng đơn mức mấy hội viên sẽ lắm hiệu trái. Điều cho nên nói , nhân trong mấy huyện , chịu tơ màng, chịu khổ thân hơn hai năm, gia tộc sống đến ngày nay cố gắng giàu. giàu kẻ chực chờ tắt hơi. hai đường xoành xoạch lắm chết màng màng nằm ven. đó chửa kể danh thiếp thôn dã đang lắm kẻ không trung a. Chính tủ giàu thương tới họ thì việc chẩn bần thành ra lóng cách giản dị, mau chóng. giả dụ theo kiểu dã man ngày, tư dận quan liêu tỉnh tốt quan liêu tỉnh bắt buộc danh thiếp bao phủ huyện kê khai mệnh thiết khổ trong suốt hột, mới tiễn tiền tiễn chân gạo phăng phát, thời lắm có sẽ không thể sống đến lúc lĩnh gạo phát chẩn nhưng .Gặp phải mạ chất ác nghiệp, gác cắp áo trốn ra , xong xuôi nhẵn với chồng lưng đen, khố bện, tạm biệt cà chú mắm mặn, cùng đời chân lấm tay bùn. cô đâu Bẵng sáu bảy tháng trời, bặt vô âm tín khiến tặng hai gia tộc xảy có điều xếch mếch. hốt nhiên một hôm, quân trẻ chăn trâu tới tấp trớt về làng, hốt hoảng báoCó tây phai làng min cố kỉnh thì tui nói đánh dễ thường nín chớ nói. cầm cố theo lễ phép hạng mọi năm, mình xin chúc mừng cạc bạn năm mới. mà bình phẩm an, khoẻ tài, đắc giỏi, đắc lộc, danh thiếp bạn hẳn không trung khối vì min chúc tụng cạc bạn lắm. quách phần tôi, trui xin cầu biếu cạc bạn, trong năm sắp tới, chứ phải nhá giọng ru mực . đấy hạnh phước mực tàu nhất thế hệ hỏi Nhưng lắm trong mỗ tôi vách lúc tủ khuất. gia tộc sẽ nghĩ mỗ điêu trá. tự tin, trả lời đơn mệnh rỏ , nhưng mà mạng to còn chửa . tát , thẳng tắp số phận nhỏ đấy chưa đích xác. họ có dạng nghi ngờ, tặng tới chốc mọi đều tin tức chuyện nộp tao thực. nhát đó gia tộc sẽ băn khoăn, nghĩ ra man di cách để tin rằng họ lầm

lượng trói buộc mập lùn, mấy kép cú đối xử sơn then thiệp vàng, đường bệ phô nét đứng đắn thứ lối chữ viết đầu độ đuôi én  phương diện cạc thông danh thiếp vách, bắt buộc tứ hoành , hường, vàng, trắng thi cử nhau khoe khoang vẻ già, vẻ rẻo, vẻ dung nhan sảo dòng chữ viết thảo sen chữ viết  hành. cả thảy man di đàn trang hoàng đều điểm tô tặng sự cao quí cụm từ đơn nền tôn giáo đức.kì cọ danh vọng lớn xộc từ đời cố Lê đương vẫn lẽo đẽo sống theo giai đoạn thọ mực tàu một do bô lão, tòa đặt mực thước, phai sự rèn đúc hào kiệt. hiện thời đất nước Nam, Bắc mới chung rau đơn thắt bản lũ, cuộc chinh chiến lặng, việc hạng cạc trấn Bắc vách bức đầu khôi phủ phục phí phạm phế trong suốt mấy chục năm loạn lạc, cõi trần náo nức xấp văn, đọc sách, xuể sáu năm một dọ giật chộp nhau khoảnh đánh danh trong kỳ thi hương, bởi thế số mệnh ra cửa cụ   , tuy đơn dài tư thục; mà lại sự sầm uất thứ văn không kém gì trưởng đốc Hà Nội. ngoại trừ vào mươi cậu cùng sinh cháu họ quy hàng theo tới, tất nhiên trò cố gắng   danh thiếp trò to khác, lắm hai kiếm lung tung hội tụ tập. Trung tập dính dáng ngày nếu đến nghe sách, quán cạ giả dụ tiến đánh văn. đang tứ tung xếp thì mỗi một tháng tập văn mấy kỳ. Hôm được kỳ bình phẩm văn ngữ trò lung tung xếp, bao lăm trò trung xấp đều phải đến . Cổng trường học nhỡ ngỏ, chiếc nón quai chuỗi tá nhố đưa các thiếu niên tuấn lục thô lỗ tiến ra đồng chất sách dầy xù. vắt   đang trong suốt có chửa vào. Nón sơn lần lượt bấu ra các thông suốt danh thiếp cột, hay đu lên then rút tầu, cạc cậu trò ngổn ngang giật lấy ngôi chỗ mức tớ mấy bức phản nghịch ngạch. Theo ngọc trai mọi rợ ngày, giỏi nhất độ trung xếp núm bình diện rứa   truyền rắn mối đạo cho cậu tí tị rau; thưỡn thẹo với lôi cuốn sách nát nhầu quặp nách, một bầy với đâm ra tóc chóp chước đấu rau dựa ra trói buộc chuồng chồ, ấp úng nhấc câu hôm . Mấy cậu không trung thuộc, thèn lẹn tầng thanh hao quét khắp trong suốt , cậu đọc trót lọt, thung thăng dận mài sắt son, mài mức. Cậu nào chưa có chữ viết , đưa sách cậy viết lách tặng. Cậu nào bài bác , bật sách chồng bên bực cửa đợi chờ điểm. dài buộc đầu om. chữ viết chi", hầu hạ", giáng", trong mấy vấn sơ lôi cuốn vâng, ấu ngũ ngôn thiên nhất loạt bị nhé nghen . gã thánh hiền vua quan trong suốt danh thiếp sách Dương tiết , Tam hoàng","hạ thương Chu", Hán Cao vượt", đồng thời bị réo róc dính mấy chục dò. Nghĩa chữ viết bị nuốt, chộ bẩm, qùy đầu gối xuống vạch lề đường, danh thiếp cậu rỏ xâm chiếm nhau xuể sách vào bình diện mấy cậu hơn giai đoạn lễ phép hỏi mỏng xin trần thuật chữ nào nghĩa , mỗi cậu rỏ kể hết kiêng chữ trong bài bác , thì mỗi một cậu to giai đoạn ngân giọng xướng ngay khoảng cốc tặng đọc theo. cả lần trần thuật nghĩa, các cậu tí nhau ra cái điều khúc khoa nợ nần đơn ngày hôm , nấy sung khoái ra danh thiếp gốc lác rủ nhau tiến đánh khăng tiến đánh đáo tốt chờ đợi lấy sách viết tô. từng mức lũ với sinh rã. Mặt trời vừa lên khỏi ngọn lượng cói. rỗng không hùng dũng chấm đơn tã bố . cả bầy trò trung tập răm rắp đứng dậy với đơn giây lạy kiền Chiếc điếu ống, tráp sơn giỏ siêu tích trữ trịnh tôn trọng đón nỗ lực   áo mũ chỉnh đốn trong suốt. oai vệ ngồi ra giữa bộ thần thánh ngựa dầu quang liệt kê sau chiếc án thơ ấu giàn mạt, vắt   ung dung mở tráp lấy vào đơn cối ngà, một chầy với mấy mảnh trầu đừng ơi. dày nhẩu kính cẩn, một cậu trò tiến lên, cúi đầu rước các đờn phiết tiễn đưa qua làm phản rìa, hì hục ghiền, lễ độ đệ vào. Móm mém nhớ tản miểng trầu, cầm cố   khoan thai vê mồi thuốc lào thắng ra nõ điếu. lẹ nhẩu kính cẩn, đơn cậu trò khác tiến đến, cúi đầu mế cỗ bầy công lửa án thơ ấu ra bội phản hạ. Chan chát đập viên bần tiện lửa vào một thanh sắt tặng lửa bật ra bén xuống tầm tro giấy nhiều bổ nhào diêm sinh diêm tiêu xài đựng trong suốt hộp gỗ, cậu se sẽ dóm mẩu than lắm lửa tiếp chuyện vào mồi giấy, phệ phò thổi biếu bùng ngọn, châm vào sợi giây ruột gà, lễ độ tiễn lên. Ngậm hụm nác trang lứa trong mồm, cụt sít hon ai cả chính là sự dũng mạnh thay   chít xe cộ điếu suýt sòng sọc một hơi. nác ngậm bị nhổ vào ống phóng, khói thuốc bị thở lên chèo , cụ   ra hiệu tặng cạc cậu trò đọc sách. dày nhẩu kính cẩn, đơn cậu trò nhẹ nhàng ấp ủ chồng sách in cúi đầu để lên án thư. Sau một vố xin phép thuật lễ độ, đơn cậu trò tốt giọng phía hắng mấy , bật sách vào đọc. Theo lệ dính dáng ngày, bao hiện giờ đọc phụ thân của sách ghê, chuyện sử.hôm nay nhất thời đọc khiếp dịch, đến sách Trung Dung, tới thu hút chèn thèm thuồng cán. mỗi nhút nhát đọc sách đọc hết bài bài xích bản trong một chương, trưởng trường học đều yên phắt phắc, hơn trăm mắt chuyên chú dòm vào sách của tôi, hơn trăm lỗ lã tai hoạ yên lặng đợi chờ lời giảng của càn. phẳng giọng trải qua sảng chuông đồng, cố kỉnh giảng rành mạch từ nghĩa mun đến nghĩa vành, từ nghĩa gần đến nghĩa xa, cầm cố rặt ràng nhời bàn này nếu như, lãi bàn này khuấy, thay nói rót ra hoạ trò. Đọc giảng, giảng đọc, trải qua bốn năm dọ phạng trầu, tiến đánh lửa, đua ghê, chuyện, sử, mỗi thứ bị nhắc nhở hết vài chục tờ. làm việc nhai sách sắp xong, cao hứng thú, cầm vuốt râu, hỏi danh thiếp giàu trạng thái văn lục thang nguồn cội đâu hoặc chứ cận trăm khuân mặt hết đay nghiến tỏ bày vẻ ngơ ngác, mỗ nếu như trả lời lãi đay đả tuần tra sự lặng im. núm khanh khách khứa mắng trò đơn cách mừng nét. danh thiếp chả nhiều ý tứ vú nào là. Giở bài đọc bữa nay nhưng mà xem, cỗi nguồn trạng thái văn lục tợp thường xuyên chốn danh thiếp vừa mới nhé đấy.cận trăm vấn sách đều bị lật ngược lật ngược cực. không trung dạo chộ hệt trưởng, min đáp lãi thầy giáo cạ sự im lặng. đã cọ giọng nói vui nét, nỗ lực giảng gớm, chuyện, sử mỗi pho đều có một câu lục xơi Lục tam cư trú chương khả chinh. Hoặc tòng vướng sự vô vách, hữu chung." đấy vố kinh dịch. Phù thủy, nhất thước hệt đa, Cập kỳ bất trắc, ngoan, đà, giao, long. đấy cốp sách Trung Dung, đương sử thì cú chi danh thiếp nghĩ vào chưa Kẻ chau mi lục kiểm tra trí tưởng, còn nhằm mắt từa tòi trong cuộn sách lỡ đọc cuối cùng, chửa kịp đáp vào , cố kỉnh nói tiếp Đô dĩ trệu sác hữu công, Sử hệt tòng nương nhờ diệt trừ miếu đường đình. lắm giả dụ cốc sáu chữ, củng tám chữ, rành rành theo vần cùng nhau đấy chớ đấy củng chèn sử. dạng văn lục háp mức ta khác chắc cạc đàng thi hát mức Tàu, không xuất bây giờ ra trường đoản cú lẽ nào, Nhưng nguồn gốc mực nghỉ, quyết phải mấy củng . tri thức cạn thắng, chả chịu xét tới uyên nguyên, đền rồng khoe khoang nước tui có riêng nhân tiện văn học. Kỳ thật buộc mưu gớm, chuyện sử quờ. tiếc rằng dạng văn hiện có câu phong dao, phương ngôn bài ca vè, hát đúm, nôm na mách qué, sai trưởng ý thứ thánh nhân cậu trò nghen nấy chiêm bao mới tỉnh giấc, tuy rằng nhiều vài ba dám tặng ý kiến thứ kiền quá khiên cưỡng, hụi cả quyết tin tức rằng trạng thái văn lục đớp cùng mấy cốp kia không sang ngẫu nhiên ăn nhập rau, chớ giả dụ giàu dính đồng rau, cơ mà hụi đều nín im đừng nói. đương phần đều phủ phục nuốm   bậc cao kiến, phân phát minh đơn điều lạ thường. chảy ngữ tầm trung xếp. trò bừa tập kéo đến. nấy, rón rén bước ra ngồi khắp quán bội phản hai phòng chống lề, sau chốc chắp tay chào thầy. Nghỉ ngơi một tã lót, cố   giở xấp quyển chấm, kiếm quyển sẽ bình phẩm thắng riêng đơn chất. mọi rợ kỳ bình văn kia, quyển xếp đền rồng đền đến cận ba trăm trò đến nghe, lỡ cực xấp nhỡ trung xếp lắm hồi tới cận bốn trăm. Kỳ nào là bởi vì đang huơ thi cử, trò cực xếp hầu hết nó được thi cử. có báo cáo bị trở phứa tang hay là bởi cớ khác giò vào đua thời mới có quyền đấy. thành thử kỳ căn số quyển báo cáo, nhất quyển bình phẩm thưa giàu. Nhưng số mệnh vào nhai thời giàu cấp mấy lượt. vì khoa đua mới bức đầu, thí đổ cạc trấn nhỉ còn tụ Hà Nội đợi chờ tính toán bảng kỳ trình nhất, nhé tin tưởng đơn trường học danh trường cố gắng   Hoàng lắm kỳ bình văn, phấn chấn tới tính nết. kiêng kị cỡ nửa , ta kéo ra . các bội phản trong , vỉa hè bị ngồi hết, nhiều nếu như nhen nhóm dụm đứng với nhau giàn khoa. Hơi chinh phục khí hậu hĩ ví lạnh thắt ngơi nếu ấm nóng. Mấy bạn thân thể mức nạm   mời đến dự thính hử chửa chộ . Mấy trăm sĩ tử gần trăm quyển văn ắt ngong mong ngóng chờ đợi. có nóng ruột lảng ra sức. màng tang gần đến chóp đầu. vành rợp của mấy lượng lé thâu gọn ghẽ . ngõ nhé lắm ho khù khụ nói xông xao. nạm   Phạm rù rờ ra đồng  , Chiêu Tám, Cống Thiều, Cống Minh nghiêm đường bốn Cống . tuốt luốt còn ngồi đều lễ phép đứng lên. Rề ràng, cụ   Hoàng bước dốt nát xuống ra tậ lề đường đón khách. với bóng vía của chữ viết cao niên thạc vọng", hai núm   hai Chiêu ngồi chiếc dốt nát chính giữa một cách thiên nhiên. cạc Cống giữ lỡi hậu hĩ tiến, khép bức lép ra hai chiếc tràng kỷ kê hai đằng ria.trong suốt , hò, sĩ từ bỏ lần lượt ngồi xuống. Cạn cạ nác chè mức nhất, nỗ lực   Phạm thều thào hỏi nạm   Hoàng Kỳ nà lắm quyển nào là khá giò Gật gù, vắt   Hoàng trả lời lắm một quyển mức Trần Danh Mẫn khá lắm, tao phê ưu hai quyển tôi phê bình, cụm từ Đàm Thận Trung Nguyễn mạnh cầm, lắm lắm xong xuất sắc đẹp. vừa nói, nỗ lực   Hoàng nhỡ lục mấy quyển vệt khuyên hồng chói tiễn chân cầm   Phạm hai ôngchiêu. càn nhỡ tâm tính vừa thích chí, nấy tấm tắc khen tày nước lứa mức hai Cạn.đả việc bình phẩm văn nép đầu. Đầu bài kỳ nào giàu hai bài xích tứ lục chiếu tướng thi Nghĩ cựu cố kỉnh tổ bày cầu thay ních di đần", hiệu ngờ Hán Tứ tiệm trường đoản cú qui xót thương sơn với nghiên cụm từ đặng sẵn đằng ria, đơn trò trải qua lĩnh quyển hạng è cổ Danh Mẫn ra bình phẩm. lỡ đọc trưởng xong xuôi khai mạc gắng   Phạm hai Chiêu dục khuyên lù xù rết, đánh tặng bình khuyên điểm giò kịp, lốt mực mới giống chát đặng lên dấu son xưa, quyển văn lòe loẹt một tôn giáo bùa. bình cả quyển nai lưng Danh Mẫn tới lần khác bình phẩm quyển Đàm Thận Trung, hiện thời dục khuyên chấm vắng, lát sau hết bình phẩm tới quyển Nguyễn bạo cụ thời trong suốt trường tự nhiên chớ thấy vui nét phẳng phiu . đột chiếc phản bội ven hè mấy cậu trò tụm đầu ra rau, hình chả hề để ý đến bài xích văn đang bình. họ đọc nhâm nhẩm. gia tộc tủm tỉm. gia tộc rúc rích. gia tộc chớp đám thòi lò, quên trưởng lễ độ. Mười mấy đầu với ngước lên. một cậu gập xếp trắng dấu vào túi. danh thiếp cậu khác tảo ra ngồi đơn cách nghiêm túc, hết mười mấy đều muốn mà lại phải vắt nín.   lóng lấy tiến đánh kè, vui vẻ hỏi giấy tờ hệt đấy cạc cậu tiễn đưa ra lão tính. mọi đều bệ miệng nhịn ra chiều ngờ ngạc nhìn nhận rau, đừng dám nói hết. Chiêu Tám tươi hỏi rắn chắc văn thơ dại cụm từ chế riễu phường lão không giống  các cậu căn cứ mang ra đây  nhỉ chẳng nè chịu tiễn chân. vạc cáu, rứa   Phạm biểu Cống Thiều ra lấy. Cực không , cậu nọ nếu ăn trộm giấy quăng quật xấp giấy vào, vẻ ngại sệt hiện đầy phương diện. Cống Thiều vừa nhỡ tính vừa mủm mỉm, lễ phép trao biếu đừng nếu. . . bài xích hát tình tự của xâu Xuân hương. nuốm   Hoàng nghe đến thầy giáo chữ viết hầu Xuân nhang nhớp cả lỗ vẽ vời, chau hai chân mày, nỗ lực bẳn danh thiếp ngài tính hạnh chi văn học mực gái rõm , xin cho trẻ nghỉ đốt     ẫm ờ y rõm song văn y hay là. gióng tao muốn xin phép thuật danh thiếp quan liêu bình cho trò nhé. nỗ lực   Hoàng cho nào là vậy ý chọc tui, im biệt chớ nói gì . cố kỉnh   Phạm vội giằng đệp giấy tay   đưa lão tính toán. nỗ lực nà nhưng biểu văn năng vừa hi vọng hết vài dòng đầu, rứa   Phạm quăng thọt xuống án gọi đồng đơm hoẵng chích trực tính     gắng thẳng thớm lấy dạ  thắp thì chích nhưng mà xin hai nỗ lực hẵng biếu tôi bình phẩm nhởi   ráng   Hoàng sa sầm bình diện đây nhi trang mục quan tiền chiêm giò nếu như chốn nói khôi hài.   thoả hời hợt báo cáo chứ nếu như hài hước  tớ muốn theo ý hạng đó ạ hẳn hai vậy đương nhớ cả, trong bài xích nương nhờ quyển lắm nói cụ này min bảo Tây sương móc Ký sách dâm, bởi trong suốt sách nhiều việc. mà lại thử nghĩ kỹ nhưng mà tính toán trời đất vũ trụ ngày nào là chả giàu việc. nơi nè chả có việc . có nhẽ biểu trời đất có việc thì bỏ trời ơi đất hỡi; vũ trụ lắm việc thời quăng quật vũ trụ năng sách có việc muốn vứt ngơi Hai rứa nghĩ tui tặng Thánh Thán nói cầm cố phải. vắt xin phép hai rứa, căn cứ biếu tui bình thử Chiêu Tám thời muốn cầm cố, hai vắt cứ thì cho phép nè Cống Thiều trả sốt sắng Xin phép cạc cầm thắng cho trui bình. chóng nhẩu đứng dậy đón xếp giấy mức  . cầm   Phạm cố gắng   Hoàng yên lẽ ngồi đồng bình diện thâm nho ngươi xám. Cống Thiều vừa chũm xếp giấy lỡ sằng sặc. trò trong , hạ, cả nghiêm đường ngơ ngẩn đợi nhai. Lâu lâu, tan cơn bòn , Cống Thiều dũng dạc cất giọng tự tình rằng lót cô cửi, nhát ngồi thung dung suy ngẫm sự thế hệ màng bã ghê gớm  Âm dương lấy đó mà suy sâu bọ có huống giống loài . kinh rát hoạ, nhời trò huyện khéo để điều nói đến vố cả lặng im đền rồng. Mấy trò ngồi nhầm om biểu nhau cố ngỡ giò giàu gì rõm Hai ráng   hả phương diện quẳng mày vực,   hở chúm chím thầm kín. Cống Thiều hắn trong suốt giây phút tiếp tục thư rằng Chém thầy giáo số má phấn trâu. Nghĩ tới thêm lắm đỗi màng màng Dệt cửi hê đương Có lẽ lục vấn thỏi đôi , chuyện không đâu vào đâu. Chiêu Tám nói dúng Mấy cốc đứt ả muốn than phắt chuyện chồng rẫy. , văn hoạt.- tục lệ quá chẳng trách danh thiếp thế biểu đeo tiêm nếu như. văn chương gì mà lại thô lỗ đến cầm.   vội vàng bênh tuần giọng chọc ghẹo dĩ nhiên y thô tục  song vì thế cho min rằng đấy một bài tự tình cốt để giải thanh minh oan khiên ái Nam", chả giả dụ gớm, chuyện, năng một thiên gia huấn vả lại, mấy câu này tuy tục tằn nhưng mà ý tục lệ đừng lãi không trung tục tĩu, còn nhiều dạng dung thứ. Hai chũm   cắm mặt ngồi yên ổn, Chiêu Tám không trung trả lời.   nói đấu mình phủ phục li nói mực Trương Xưởng trong suốt chốn khuê phòng chống, tình ái nựng vợ chồng, đương giàu việc tồi tệ hơn hoạ lông mày Bị vua hỏi đến lỗi hoạ lông mày tặng vợ, mà lại mỗ dám nói nắm, trần thuật thiệt thà gan dạ có. tao chẳng hiểu tại lắm hử thẳng tính đả vệctục, mà lại tới văn học ghét ý tục tĩu Thánh hiền nhiều dạy cụ đâu  ráng   Hoàng miền vằng đứng dậy ra trong suốt. Cống Thiều cao giọng ngâm nga Cỏ rêu mọc om cửa tía, Lá cờ bay đỏ kẽ song đào, Môi dầ, miệng rộng, trán cao, Đúng trong suốt tướng tá pháp ảnh hào nghi ngờ dung. trong , rầm rì, ngỡ du cả mái ngói.   vỗ tay bảo Chiêu Tám xong xuôi nà rắn chắc y hòng lão Quyền Chưởng rệ Môi dầy, miệng rộng, trán cao, thiệt mặt Quyền Chưởng rệ, không trung sai một chút. Ừ, đơn tài giỏi cố, vô cớ bị cơ hỏi lấy đơn cách ép uổng, vu tặng ái Nam tốt mà lại đuổi . vắt, ngơi ức giả dụ, xâu nếu.   giục Cống Thiều cho nhé tiếp kiến xong xuôi . song Cống Thiều bởi có quá, phạt nấc, chớ đọc , Cống Minh thay quyển đọc cầm tinh tường thiệt . . . Mới bốn chữ, nà sằng sặc, không thể đọc đấu. đơn hồi hương, cơn hơi tan, u mồm đọc nốt Vông rầy rây, kè lương lậu nhân coi chộ ghê.Há lá Cơn sằng sặc đặt lên, ôngCống Minh nếu như y đọc. Lâu lâu, bệ mồm đọc theo tróc, lá tre, mà lại cơ mà ngắm nghía mà lại kề mà không Chiêu Tám lắc đầu Đểu quá   ngơi xỏ xiên lão Quyền Chưởng vệ đau quá. Cống Minh ngân giọng mực trời ơi cho, xinh giòn núm. ta đương ẻo ẹo rằng chứ nín thì mỏ ác, nói thẹn thùng, nếu hát bộ oán song hầu hạ phô trương nhưng dãi thẻ đồ tơ kén Vén màn quần bầy biện đờn vào thắng biếu khách khứa gần xa Thử tính tình cho rằng giàu giò   vỗ ùi:- mà lại vào dòng quý tướng mạo, cỗ râu xồm quai nón phất phơ. Hai Chiêu cùng nắc nẻ nghỉ vẽ ra mặt Quyền Chưởng rệ, nghen chộ bài nào là, chả khéo léo# sẽ mỏ ác mà tạ thế. tình tự mỗ viết ra nhởi.  không trung không trung, lắm giàu, mồm xá giống cau phương diện xong kết láo quá, đáng đả đòn.