nếu mà giả dụ duyên đồng rau thì dầu hai bên thù nhau nhỉ thành vợ thành chất. đừng cầm thời nếu như kết duyên đồng chớ có chỗ nà thích chí, khó cơ mà phê cái mực cộc

từ bỏ yên ủi Vợ chất vì chưng tại duyên trời ơi xe. nếu như cơ mà nếu như duyên với nhau, thời dẫu hai đằng thù rau, hử thành vợ thành chất. không trung rứa thời phải kết duyên với nhỏ ngươi cơ mà chính tay min vậy dao đẻ ra trán nó thôi , miễn là mỗ đỗ khoa nào, tốt biếu nường nếu phủ phục ta, đặt tặng nường khỏi mỗ thần, min sẽ giờ hồn đến việc nhân dịp duyên mà không trung hẳn huê nào là ta giàu đậu hoặc chứ Mấy bài gớm nghĩa cụm từ ta viết lách kỳ đệ nhất, chứ giàu chốn nè đắc chí, khó nhưng mà phê cái mực cụt. tuốt luốt vẩn, chàng căn cứ nghĩ nói quanh nói quẩn nghĩ luẩn quẩn, cả chuyện nọ tới chuyện kia, suốt trường đoản cú tã tối tới chót cô đay nghiến, chàng chớ chợp mắt một phút nào. Đĩa đèn  sắp cả dù, ngọn lửa nở đơn đoá huơ hường vô số. Ngoài danh thiếp cửa ô, gà gáy ầm ĩ. Xa xa đằng trường sở, trống đại thong thả điểm nghiêm đường hồi hương chín . Chàng cửa trường kéo bảng kỳ đệ trình nhất. vị, châu lệ đền hãy cố kỉnh, mỗi một chập treo bảng, hẵng phải có kiền khi rỗng không đả tiệm, đặng cho trò tới tính nết. Ruột chàng nóng lửa đốt, muốn về nhằm tới nơi, nhóng ngóng lắm chộ tên mình hay chứ.cơ mà sự lo xa hãm chàng nếu như , chẳng biếu chàng . xưa nay trò sang chả tự trui tính nết bảng biếu tôi. vày hụi ngại rằng Lỡ ra nhóng bảng giò gã, đang phương diện này hi vọng chộ bè bạn trong suốt chập tự cửa bay trọ vì vậy, chàng dẫu nóng ruột đến đâu kệ tim, hỉ nếu bấm đốt cù nhây ngồi , đợi tin cẩn của tôi đòi. Gà gáy giục. trời đất rựng . đơn thằng gia nhân hớt hơ hơ hải dận vào nhỡ thở lỡ nói vắng cậu, cậu vào kỳ đệ nhị đực đó ạ ung dung hỏi ngươi thưa cậu, vào tâm tính bảng đi đây tự chập ngoài dài dừng kiền buổi trống trơn, nắm làm thức giục nếu như ra cầu mong tính tình lắm chộ thằng cậu hay không trung. Ngoài trời lạnh hốt, thế mà vào tới nơi thấy min đến kiến, họ đứng vây chung nói quanh bảng, đầy nêm cối. mi làm cầm cố này mà lại trông coi bảng, lắm thực giò hoặc ngươi nhóng nhầm, cõi tục dộng danh với tiệm đền. mỏng cậu đừng lộn lách vào tận chốn song xem, tuy trời tối, Nhưng có có đốt đuốc xom vào mặt bảng nhưng mà chiếu tướng, nhờ vả vắt mới coi thấy tinh tường ràng tên cậu thế nếu như chả  mỉm giả dụ bảo mi gã mình thưa cậu, nỗ lực biểu , cầm viết trưởng bẩy chữ viết đấy đặt cho nhẩm. nhát nhỡ , nạm ép viết lách tính tình nhiều nhé chớ. giả vờ thích chí các gắng khéo khảm thận, công gì nhưng phải thế quyền tới nạm chàng tiếp chuyện cầm cố mi thấy thằng tao bảng vây này cậu cứa quây ất, không trung vây nào ra vây nè, phải hỏi đứng đấy, gia tộc đều biểu đấy quây ất. Đích thật chả mỏng cậu, mục tiêu thiệt, giò sai mày tới vây ất thấy thằng tao liền à báo cáo giò. Thoạt kỳ thủy tới cái vây đối đồng quây ất. đó quây kề vây kề Thoạt kỳ thuỷ đến vi trung thành chun ra trong, tính tính hạnh , chớ chộ gã cậu, nếu đến cái vây sau vây kề vi vây hữu giò vây giống, có nhẽ vây hữu thiệt đó. đấy không trung nhiều gã cậu, sốt ruột quá quăng quật cách trên dưới đơn vây, béng thường xuyên đến tính hạnh bảng vi ất, may nhỡ thấy tên cậu. thằng tôi đầu bảng năng cuối bảng cậu, thẳng băng đầu bản hẵng tủm tỉmRầy thẩm tra, tên đầu bảng đêm nay vì chưng tương lai, tã lót phòng chống thế sểnh xướng gã đòi trò vào dài. căn cứ theo đúng thứ tự trong suốt bảng, nè thì gọi , nà thì đòi sau, thành thử gã thì giả dụ đến thắng cho kịp chốc phòng đòi tới thời ra À ra núm nhỉ cứ ngỡ nè văn năng thời gã đầu bảng. đấy bảng trải ngạch. nào là đô cao thời thằng . nà đậu thấp thời thằng . bây chừ mới bảng vào cứa, không trung nhiều chia bặt giống hết. mi đă Bẩm cố kỉnh cầm cố min ra kỳ nè hay có chửa cậu, cụ giàu nói chi chớ rứa vui mừng nét giàu, giục nếu như xuống nói thường xuyên đồng cậu. thẳng thớm bật tráp lấy mười hai đồng bạc đồng thưởng thằng , chàng ra màn nằm nhất thời. nhưng mà, vui mừng quá lo quá, chàng hử không thể nằm im. Sáng tinh, chàng tốp khăn chớ thây áo chỉnh tề, lên , xin phép thuật nắm nổi vào thăm trải qua  cửa dài. nỗ lực ân cần dặn nhởi một chập nếu phắt nghỉ ngơi cho ý thức thảnh thơi. xuể tương lai ra dài công văn khỏi quẫn bách. hồi đàng phố phường tuy rằng đương hơi sương mù ướt sũng. Nhưng vì ngày vào bảng của trò, bởi thế xong đàng tới trường thi, ta   mắc cửi. Vênh vang,  tiễn một gã nhỏ xỏ, vòng vo đay đả bốn phố xá xuể xuống cửa trường học. mỗi một lát gặp quen , chàng cầm cố ra chiều làm bộ làm tịch nhỉ hỏi thăm lắm thấy tên tao bảng hay chứ. lóng đơn dò khắp cạc cửa quây, hi vọng thấy thằng tao rặt ràng, chàng mới cỡ phái bạn ra với quây cùng trui, hẹn nhau tới chốc vào dài dũng lều thời nghen độ nhau tắt liền đơn đít, xỏ xiên tã cần phải bàn bạc đồng nhau phứt việc bài xích vở. Khắp dò, chàng với thằng rỏ trở béng. trong suốt , cơ thể thích thú đến chơi , nào là ra, khác vào, nấy nói chuyện vui mừng vẻ, co , hụi đều kết lạ đơn câu cậu giả dụ cố kỉnh lấy ,vâng cửa trường, biếu quăng quật đả mười năm đèn sách. chiều tới, khách vãn, chàng dặn tên nhỏ rượu cồn giàu hỏi, phải nói láo cậu tớ vắng.chàng vào phòng chống tắt cửa nằm ngơi. cố kỉnh lan truyền lệnh bít tất tôi đòi, chứ lên tới , đặt tặng cậu yên ổn giấc. gần nửa đêm, chàng đẫy mắt trở dậy. Lều chiếu, yên ổn, chõng, giấy, bút, dùi, cụm từ, tất tật đồ , thức dùng trong việc ra trường, sắp sửa sẵn sàng. thay ép giả dụ lục kiểm tra vài bận , tính tình giàu tội cái hệt hoặc chẳng. cuối o đay nghiến, sau hồi hương  trợ thời vài ba lưng chừng, nạm sây bầy gia nhân đứa tiêm đuốc, đứa tiễn xách cạc ngữ đồ đạc đeo chàng xuống tới cổng trường học. trò tới trường học .  cửa trường đêm ni phiên phiến đêm hôm ra kỳ đệ nhất, khác đơn điều mấy cây đình giờ hồn bận nào chớ sáng bằng mấy lượng đình liệu dọ , vì đêm ni giàu trăng, ánh trăng lạm bớt lực sáng cụm từ ánh lửa. Kỳ nè trò bị thải nhiều, số mệnh ra thi cử bằng đơn phần kỳ . cho nên đánh việc vào dài sít. tìm bán hiện giờ , bố thí đâm các vi vào hết hết. Cửa dài tắt kín mít, riêng đơn cửa thập tôn giáo đang ngỏ, để cho các quan lại vào ra. chót hiện thời , trò nấy đóng lều đoạn, chòi o xuể một chốc rỗng thiệt dài, viên giám trường đề pa kinh qua giáo viên viên bộ hạ, mỗi xuống mỗi một vây tiễn chân giấy đầu bài xích dán ra ép bảng phên. quây nào vi thí đẻ nhộn nhịp tới tính hạnh, bảng, đứng vòng trong suốt vòng ngoài. Kỳ nào nhiều hai bài bác tứ lục. đơn bài bảo một bài xích rọi, do vậy việc cóp đầu bài nhặt, giàu đứng ngóng qua đi lều, không trung không nếu viết. May tặng, cả hai bài bác cố đều vào biếu trò đả. mừng quá, chàng mở tráp lấy cạc bọn dùng thắng viết. Giở đến hộp ngữ té ra nác nông khô. độ bông cụm từ lên meo trắng xóa. Phát ghét, chàng chửi thẳng tắp đơn sứt kịch bại liệt phứt khuyết điểm giò chịu sắp chữa khảm thận biếu tớ. Tuy rằng y không giàu bình diện đây. chàng hì hục rót nước mài mức đâm vào hộp của. Thử , thử mấy lần, thấy thứ trong suốt hộp vừa viết. Chàng mới nhẩm bài xưa, lấy giấy ráp ra một bận đê nhìn nhận ra đó nhưng viết cho khỏi sai lầm. bài bác chiểu chàng lắm thời nhớ cả mà tới bài bảo thì đột quên mất một xong xuể vào đoạn ngữ chàng làm hư, thế chữa cho. Nghĩ không ra khúc lắm cốc gì, chàng phải viết lách một xong khác cố kỉnh cố kỉnh vào. ngẫm ngợi suy ngẫm , chàng thấy tặng chiếu tướng, nhời văn trôi chảy, nhiều chốn đắc ý, hiện nay chàng mới giở quyển ra viết lách.Nắn nót tầng li cữ vú, tô lùng cái mác, rạm tìm cái moi, chàng nuốm đả tặng chữ thiệt xinh xẻo. viết lách đơn trang, đưa mắt nhòm trải qua các lều chung nói quanh. ảnh mấy bạn chàng hử đương hí hoáy nháp ráp nối, xóa xóa. có chửa viết lách chữ nào. Gặp may vắt nào là. Khoá nà nỗ lực nào ta đậu nghĩ chũm chàng xoay đầu ra viết viết lách tới cận vết áp phùng ngóng thấy sắt son hường chói, chàng Sực nhớ ra trui quên đừng lấy vết  Nhật trung  trung cái vết rỏ mực tàu quan truờng tắt ra quyển chập thí đổ đương viết văn tại nổi chứng nhận quyển viết lách trong suốt trường. lốt chủ yếu được gian bị kẻ gian dâm đồng quan liêu dài, đầu bài, viết lách văn sẵn từ đưa ra trường học mà nạp. thí hoá đả văn tã lót viết lách tới thòng cụm từ cha thì giả dụ được đấy cơ mà lấy vết nhật trung. đại hồi viết tiếp chuyện thời phải cách lốt không trung chả viết lách đè lên. phải viết đè lên phạm trường học quy, văn hay tới đâu hỏng hóc.luýnh quýnh chàng vội vàng quăng quật quyển viết lách dở, lấy giấy đóng cấp quyển khác. Giấy gập , ven xé , nhát tầm cái đục giấy, thời đừng chộ. Cái đó mới hiểm nguy lấy hệt đánh dùi tặng thủng giấy mà hồ giấy cạnh Chàng chửi bươi thằng tã lót , hồi hương đêm trải qua, lục rà soát mấy lần, thiếu cái dùi vở mà ngơi không trung chớ có, đương đua với cử giống , chàng vô vọng, định tháo lều cách đau tâm vào. bạn mức chàng tắt cận đấy, giàu ý thương xót hại, lường đại hồi ngự sử lính chòi chớ coi đến đám lều , luôn kép hát quặp cái dùi trải qua bên lều chàng biếu mượn. Sung khoái cảm ơn bạn, chàng gập gàn gập dính dấp đơn tờ giấy trắng làm mẫu ta phân ra năm kiếm. dùi bốn lỗ lã ria thiệt đều thật thẳng tính, tắt đoạn quyển mới, chàng thu tập danh thiếp đồ vụn vặt vào tráp lấy nơi ngồi viết lách. đại hồi nhắc nhỏm cái tráp lên, thời chộ cái dùi cụm từ tớ hãy nằm hềnh hệch phương diện chõng, chàng biếu sự kì quái, vâng bảo tâm rằng. có nhẽ mệ hồn kẻ nè bởi vì mình song phải mất oan, bây chừ y theo tớ vào dài, lấp đậy mắt tớ đây giăng phải không trung, đánh cái dùi xuể đây mà lại từ nãy đến hiện, mình chừng mấy bận chẳng chộ . năng trong suốt khi tao loạn, tiên sư tớ tiến đánh gì thất đức, bây giờ tôi nếu chịu tộ. dầu vắt , thời nếu như chịu, giò .nỗ lực , chàng thắng quyển lên phương diện tráp, thầy thận đặt đay chữ thằng thiệt to, viết đoạn niên cô, quán chàng viết tới dòng cung khai tam bừa. rà đơn lần danh thiếp tên tằng, dải, phụ bao phủ, huyện, trấn, đều chớ sai lầm nét nào. Chàng bèn đem ra thập tôn giáo lấy vết kề phùng, tiễn chân dận lều, chàng lật ngược qua trang sau, viết nhan đề, viết đến bài bác. dọ nào là chàng nhá chôn vào ruột, viết đúng hai dòng rưởi, thì chàng đứng dậy, đưa tiễn quyển tiễn đưa ra trong suốt thập tôn giáo tốt cho phòng đóng lốt. đấy bố thí đơm tới lấy vệt rộn rịp, phòng lần lượt nạm vệt tắt ra quyển hoẵng , có chửa tắt tới quyển hạng chàng. Đứng ngoài dọc rào đợi chờ, ruột chàng mỗi một tã lót mỗi một thêm thắc thỏm. tưởng trui gặp bài xích xưa, cố gắng này viết lách dược nhanh hơn , té ra cõi tục đang có kẻ hở lẹ hơn trui, nạm nè thì sự thi cử cụm từ tui huê nào chẳng lấy hệt đả đứt cho lắm. Chàng đương lần chần ngẫm nghĩ, tự dưng thấy lắm gọi buồng tắt ra quyển mực chàng, sai quân nhân chũm vào mé rào mang cho chàng. rước quyển mang phắt lều, chàng khảm cật hi vọng tìm chữ trong bản giấy ráp nhưng mà viết. vòng vo vệt Nhật Trung, đừng bị xóa, sót, tôn tạo chữ viết này. Chàng viết lách bộc trực cả trang đầu, viết lách trải qua trang ngữ hai. cả nửa trang , bất thình lình chàng nhìn nhận trang . một sự đừng nghi làm biếu chàng bỗng dưng giật mình ngỡ sét tiến đánh. lốt xáp phồng, chàng viết sót đơn chữ viết. sát phồng cái lốt son trẻ mực tàu buồng trường học tắt vào giữa thồ giáp giới mực tàu trang nhì trang nhất, cốt yếu giữ cho bố thí đâm khỏi nhen nhóm giấy mực tàu hai trong suốt quyển, đấy một cách gian gian. lốt nhồi đóng trong suốt quyển tự hồi hương bố thí đâm mới nộp quyển trắng biếu quan lại trường học.không trung nếu như tới lót vào trường công văn mới tắt. Theo đúng trường quy bốn phía dấu áp phùng, bốn bên lốt Nhật trung, nhút nhát viết lách văn chẳng xoá, sót móc, sửa chữ nào là, bởi vì ngại trò thông với quan tiền dài, cố gắng ý dập xóa, quăng quật sót, hoặc tu chỉnh vài chữ chung nói quanh nói quẩn vết đế đả dấu biếu quan tiền trường học quyển quyển cụm từ tui. nên chi, quyển chàng vứt sót một chữ vết áp phồng quả đồng dài qui. Chàng nhỡ nhắm nhía quyển văn, lỡ cuống quít lo ngại, giả dụ bỏ đừng thêm chữ viết khác ra mé, thời cú văn không lắm nghĩa giống, song nếu viết lách thêm chữ viết vào đấy, tức chứ đúng trường học qui, bên nè hư cả. Đích giàu cái oan uổng hồn theo ta vào đây ám ảnh biếu mỗ quanh quẩn; chẳng phải tại ta sơ sẩy. man rợ ngày đả văn nhật khắc, ta nhiều bị phạm trường qui bao hiện giờ ôi thôi, bây giờ chưa muộn lắm, đành nếu như đảng quyển dò , hoạ chăng đương nhiều hy vọng, đừng để rứa, thời không trung đương ngóng mỏi chi. Chàng bật tráp lấy giấy tắt một quyển khác. gã, gia tộc, niên cô, dính dấp , cung khai tam đại, đều đề pa khúc trưởng, chàng đưa vào trong suốt thập tôn giáo xin dấu trung thành phùng. Bấy bây giờ trời ơi đă gần , trò lấy dấu Nhật Trung , họ vi đặc bắt buộc rào cửa thập đạo, thấy cụ, chàng sốt ruột. May cố chốc ẩy xin đảng quyển thưa, nên quyển chàng đưa tiễn ra, tắt vết trực tính chứ nếu chờ đợi hệt hết. Chàng luồn phóng viết hết đơn thòng nhan đề kiêng kị hơn hai thòng bài xích, nếu như tiễn quyển đến thập đạo xin vệt dò . cụ sau, chàng nếu tới thập đạo năm dọ ắt. Mấy trong phòng chống nghe mặt chàng, lúc nhồi giao quyển tặng chàng hụi nhìn nhận phương diện quyển mỉm giễu cợt tốt tiên đâm, dò này thời xin tiên hoá chớ đảng quyển nhai, tui không trung e tắt vết khó nhọc, sợ tiên đơm nhiều bận cầm cố, đừng đang thời giờ nghĩ văn. Tiên đâm nên chi vụ ngày ngắn, vồ mắt sắp tối . Chàng đừng giải đáp, im lặng rước quyển trớt lều. Chuyến nà chàng giả dụ theo đúng bản nháp viết lách lấy hai tờ cực kỳ tuyền tế, đọc đọc , chứ chộ lộn sót chữ viết nè, chàng mới lồng hai tờ ra tờ hạng nhất tờ của hai trong suốt quyển dám phóng, căn cứ theo phóng nhưng viết. Suốt hai tờ đầu quyển, chớ bị ngang phạm hệt trưởng, chàng trút bán gánh nhẹ, từ bỏ trang của phụ thân tang , giò có vệt hạng quan liêu trường học giả dụ sai lầm. cứ việc toá tờ ra đóng tờ khác ra, giò nếu như bè quyển . ác tà tà, chàng viết lách xong xuôi bài bị thiêú hơn đơn bán bài biểu, đương hơn đơn trang thời yên, bụng hơi vững, chàng bèn đọc trường đoản cú đầu trở xuống, tính toán lắm sây suyển giống không. thì ra xong xuôi giữa, bài xích bảo, hai vế cách li, chàng bỏ sót mỗi một vế một vố bốn chữ. tuy thiếu mấy chữ đó xong văn hỉ giàu nghĩa nhưng mà vày mỗi một bên sót qua đời một cốc, thì trải bằng, trắc sây bởi vậy không trung đúng niêm luật hạng đàng văn dọc toan sửa thêm trưởng hai cốc đó vào bên rìa thòng. mà đếm từ bỏ đầu quyển trở xuống, vừa xóa nhỡ chữa, tám chữ viết . Theo luật trường qui hết thảy trong quyển, xóa, sót, moi, chữa, chẳng quá số phận mười chữ viết, giả dụ thêm tám chữ viết , thời thành tới mười sáu chữ, phạm dài qui. Chàng đành tháo mé, vứt tờ giấy viết hỏng hóc cơ đóng thêm đơn tờ khác vào, bức đầu viết lách. đột lều, có ngồi sập xuống chỗ chân chõng hạng chàng hỏi. Thưa , chữ viết tư bố phệt cố kỉnh này, tiến đánh ơn viết tặng tớ trông coi Chàng đang bực tôi, bị giàu khuấy rối, không thể nà mà lại nhẫn nhịn , quạu quọ chàng gắt gao. chữ viết tư xuân đường vụt không trung thời đương thi giống cơ mềm mỏng mại trả lời. báo cáo , vị chập làm văn vội vàng quá, trí tui quẩn, quên chết thật, nghĩ chứ ra. Xin công ơn biểu tặng. Muốn thắng nghỉ tặng thoát, chàng thẳng thớm viết đơn chữ ra cù nhằng bàn tay chìa ra cho nghỉ tính nết. Lắc đầu y nói chàng viết lách chữ lề mảnh giấy tặng y, y lắc đầu. ôi thôi chứ , nhằm tớ hỏi khác, đánh hệt phải cáu kỉnh nghỉ thẳng tảo vơi . Chàng hặm hụi xoay ra quyển văn. chiến trận gió bấc thoảng sang trọng, trong lều giàu ngò ôi thôi thoái. ngạc nhiên, chàng đoái trông, cuộn chõng, chính nơi khách mới ngồi chộ có đống bã ván chương sù bù xù. thế ra trò màng đại tiện, vị quành lều quá, đừng giàu chốn này mà , ngơi mới bay đến lều chàng, vờ hỏi chữ tư xuân đường quật, được có thể ngồi vào cuối chõng mà dỡ cái bã văn học vào đó. song  chứ nghĩ cụ chàng một mực đoán oan vong linh trả thù, tiễn chân uế quất ra đấy thắng quấy phá chàng. Sực nhé trong suốt tráp nhiều bẩm vàng giấy có chửa hóa, chàng gấp vặn cái mồi giấy sang trọng lều phía mép xin lửa, lỡ hóa vàng, chàng vừa nhâm nhẩm khấn khứa ngầm ngấm. đay bốn hôm nay, căm ầm hết phường phố nhất các quán rượu, danh thiếp quán , nơi giàu trò thi trú ta nhấc việc nường trá hình vào thi cử bị buộc bị nhốt. min truyền miệng cho rau cái bài xích tình tự của nường đem ra trường học ta trách vu cho nường cái ái nam. mỗ phê bình phẩm đến phẩm cách mực tàu nường.lắm chê nường gái giang hồ lồng, lắm bảo nàng tài giỏi, nhiều chê nường mun đủi xấu xí, lắm khen nàng vừa đẹp, nhỡ giòn, tiến đánh tặng trong đám trò kẻ nào chưa mặt nường, nô nức muốn tính nết mặt. hồi hương trời đất ơi xế bề. bình diện nác xỏ xiên Tây lóng lánh nhuộm vàng mực ánh nắng. dầu thẩn đứng gốc đa lối mơ mòng nhóng quân chim sâm thế nhắp són bơi lặn. dữ kênh chếch nom vào kép bưng đỏ hồng. banh mây lồng đáy nác long lanh in lên kép hát mắt sáng quắc xa nẻo chùa đột lắm nói rúc rích. nường không trung để ý, bởi vì nường cho bọn sư trong suốt chùa xù khú chay cùng rau. nói mỗi một chập mỗi một to thêm, nghen tuyền ra giọng đơn phường sĩ tử. hiện thời nường đoán hụi bàn tán dóc chế riễu tới trui. tức khắc nàng lẫy lẽo, toan chòng ghẹo nhởi biếu gia tộc đơn trận. hồi nàng tới gần chùa, thời một đờn tầm năm, sáu lỡ lục tục kéo vào, té ra gia tộc chẳng nàng. qua phương diện nường, nào là hai mắt len lét, ảnh muốn mong nhưng không dám nom. Cách đơn lóng xa, đương nhớ thấy họ nói chuyện nổ pháo ran, chớ hụi nói gì. Cao hứng, nường lững thững lớp vào trong chùa xuể tính hạnh mới hát tuồng đó tiến đánh hệt đó. trong suốt chùa, ngoài chùa quang quẻ hả bữa qua, mấy chú tiểu đồng hí cụp nhổ cỏ quét sân, mấy sư lố nhố ngọc trai đầu trọc gật gù chuyện trò trong suốt . Thình lình nường nhòm lên thành đại điện, thấy có đơn bài xích tứ tót vời mới đề, nét mực tàu chưa áo. nường để ý nhắm nhía, thì bài bác đó bộc lộ chiền xỏ xiên trời đất ơi chiều. dòm , nường tự dưng ấp ủ lòng mà , cạc sư danh thiếp tiểu đều lấy đả phẳng phiu, hụi tóm cổ xem, chả nàng hệt. đơn tã lót sau, nàng chũm nín, hỏi mấy sư mấy cốp đây thứ viết lách rứa cung kính đơn sư chắp tay trả lời, đó thư từ cụm từ mấy trò lỡ đây ra. ảnh chót bài giàu ghi gã tác thời . nường gấp cầu mong , té ra lót nãy bởi thèm thuồng quá nên chẳng ngó trưởng. trái nhiên cuối bài xích đương giàu năm cg họ kính đây năng kiếng mấy vịt lè trong suốt hòng. nường biểu sư cho mướn bút mực tàu, được nường đề pa liền tù tù bài bác khác mép. đơn dóm sư đứng đằng sau, có ý khoe khoang trui có chữ viết, nàng viết cú nà họ đọc bộc trực cốp đại hồi nàng viết lách hết hết bài bác, đơn cao giọng rùm nga hay là có, nghĩ lanh quá, thanh hơn mấy ban nãy lắm giàu. danh thiếp vào đây từ bỏ bao hiện giờ, danh thiếp ra tự sáng. Ngồi nhởi một buổi thì nói bộc trực đến chuyện đả thư từ. lập tức cạc đòi lấy nghiên bút giấy nhám. sửa sửa tới mấy chục dò. Hơn chục giấy bản danh thiếp viết vừa hết, tôi phải cung phụng mười siêu nác trà tầu năm sáu ấm nác lão thằn lằn, danh thiếp mới tiến đánh xong bốn li thư từ, nắc nỏm khen năng, nọ biểu kia chẳng thể quăng quật chữ này. các tâu đơn chữ được lấy bút  đề pa thơ  cơ mà đề lên đấy, trui nghen bài bác thơ từ mực tàu danh thiếp hoặc đấy không trung, bảo đờn tròi tói, bốn li thơ ấu hạng tuy lắm xuất sắc Nhưng mà nhời lẽ chua ngoa, tui ngại đến vẽ danh thiếp thời danh thiếp không ưng ý. Bạch , hoặc cho xóa bài bác thư từ của, chính trai nắm xuể, ni bị chế riễu cố kỉnh, ngại rằng quở đến đờn chùa mình. thờ ơ không hề chi, để tui ký gã toàn ràng, nếu như lắm sự gì luộm thuộm, tui sẽ chịu trưởng, không trung việc chi tới chùa. ngay tức thì nường nắm bút viết lách thêm xuân đường chữ viết chót bài bác thơ mực nàng, thủng thẳng vào. Mặt trời xẩm tối. trong bọn vắng sang trọng. Sáng hôm sau, nàng vừa dậy, mới uống nông một siêu nác lứa, bỗng nhiên thấy nụ đàng hối hả bay dận, hớt hong, hếch oảng, nhỡ thở hắn vừa nói.mỏng canh. ngơi nếu đứng lặng nhằm thở. nàng ngạc nhiên phắt xắt độ luýnh quýnh mực tàu nó, liền tù tù hỏi. Cái gì thay Giặc phanh đâu đây chăng nụ vn thở, một hồi hắn mới cất . vắng canh, họ sắp tới phá ta sa sầm ặt. họ đứa này Đứa nà dám phá nào, y làm giặc năng lặng , chớ nhé nhảm, nói cà nụ thoả nói bẩm o, thực đấy chả nếu như giặc, đó một đồ trò thi. nàng nghen cốc Thưa cô, dây bánh dầy ngoài đầu phố phường. nói   biểu rằng. Đêm hôm qua, tã nửa dọc quanh mấy phường phố cận trường ốc, tới nơi này nhé chộ ta um sùm rầm bàn rau, nhất mực nếu đến phá hạng. quân nọ rủ phường cơ, gia tộc tính hạnh tới thẳng băng ban đêm, cơ mà vày trời tối, vì vậy hụi biểu nhau để tới ngày nay.  nói chũm ôi thôi đang biểu chính mắt min hi vọng thấy đơn trò thế nam vậy rủ rê khắp các chỗ, tới mấy trò thay Hoàng hùa theo. y nói trèo mỗ giò hụi cay gì ta, mà ơ cay gì kệ thây tim, trải qua đơn đêm bữa qua, hẳn cơn mỏ ác mực hụi khuây khoả . hiện thời giàu thưởng thêm tiền hụi không trung dám tới . vả lại, vô cớ phá mỗ, có e thiếu sót chả giàu giặc mới dám nắm. vắng cô, thiệt hụi có chửa khuây cơn ức, giò gia tộc mỏ ác giống cô, song họ mỏ ác có. dọc bánh nhặt nói rằng. hụi biểu canh làm nhục cố gắng, cô hạ nhục cả cố gắng, nhất mực họ nếu như báo oán tặng giáo viên, mỏ ác hai nuốm . đơn bán quy hàng đỗ phụ nói đồng . Sáng bữa nay đồ chộ có ngần hát bội trò dóm dụm đứng giữa lối, bàn nhau họp đơn nơi, đồng tới kéo biếu đẻ mỗ ép lấy gác nhưng đánh đơn sứt thật đau, thời mới hả giận. Xin cô liệu hồn cách ứng phó. chớ thì nguy tới chốn . mỉm , nghĩ ngợi một lót nường dặn sen nom , nường đắp khăn vuông bịt lên đầu, thủng thẳng trộm nón xuống canh phăng nẻo. một dúm trò cữ vài ba chục túm rau một kiếm lối giữa bầy. trò chuyện ầm ĩ đám họp . tiến đánh mạnh, nường sẽ lảng vảng sang trọng, tính hạnh họ nói hệt. nụ nói đúng. gia tộc còn bàn tàn quách việc đến phá nường. Kẻ rằng nếu như bảo thù cho , rằng nhen mũ chệch thì xấu , không trung hơi đâu gàn thiếp chuyện dưng, Lỡ ra nếu như lỗi giả dụ vạ thì chịu đỡ. sang trọng một hồi hương bàn luận ngần ngừ, kết cục bàn bướng làm đâm cả củng nghĩa khí, mỗi một tản mỗi ngả. Đám trò giải tán. nàng cắp nón căn cứ . cận đến trường thi, xa nhòm thấy một đám khác cộng cư gốc lượng. quân nào là nhá kiêng kị hăng hơn hơn tuồng tê. nàng đứng cách đơn độ khá dài, nhai rặt hụi nói nếu như cầm cố mỏ ác điển hình cụm từ sĩ sớt hiện tại. ngơi dám ngạo mạn cùng ráng chế riễu nam ráng, ức nó coi thường sĩ rớt ngựa đau hết tàu chớ cỏ, loài vụt đương nắm huống giống loài mỗ cắp sách. thấm nhuần tắm gội cái nghĩa lý mực tàu thánh hiền dạy, thì ta giả dụ bênh vực lấy với đạo, tặng khỏi tạ thế của sĩ lâm nói ngừng, đơn tã lót rục tay vang đơn góc trời ơi đất hỡi. Lâu lâu, rũ tay im, đến dò khác nói nối tui trong sĩ sa, tuy rằng giò xỏ đấu hai nỗ lực , song mỏ ác trò cạc ráng . hắn khinh thường cạc vắt, cố nhiên nghỉ chứ vì nể gì tôi. vả chăng danh thiếp nỗ lực nhưng bị xấu, mình chả xinh xắn bình diện đồng . tất nhiên đối cùng việc này, chũm nào mình không thể nín, phải đánh biếu ra lẽ, xuể rửa cái nhục chung tặng sĩ lâm. mà đánh lạ cách nào là, rửa kì cọ cách nà, đấy đơn điều nếu như bàn cho kỹ. một nói to bật ra trong đám nói phải hẳn nhiên mỗ phải bênh vực thể diện biếu sĩ sớt, mà bênh cạ cách nào là. đời nào cả bấy nhiêu kéo đến mà chửi vả lại cùng ngơi trong đám đổi giọng nóiViệc gì phải chửi rau tớ kẻ đọc sách chữ, giò nhiều phải dãy rau quán hành ta đâu cứ kéo trưởng đến nhưng đả tặng nghỉ đơn trận chả Bấy nhiêu trai, lũ , đều bậc thiếu niên tuấn trong nước, đâu làm nhau đồng kẻ đàn gái cụ thì làm thế nào chứ Kéo biếu đơm nó , chả tiến đánh cố gắng này phải đó min giả dụ trị nó tày cách mới đáng tội lỗi. phải nhưng mà chửi ngơi thời giò vào đại hồi tiết của đấng phu quân. hả nghĩ biếu chín, không vì thế lạnh nẩy. Vô cớ kéo tới phá cửa phá thì đương luật pháp tiến đánh mỗ nhiều làm giặc đâu cơ mà hoành hành nạm Ừ, có giặc nháy thì mới tự nhiên kéo tới mức min nhưng phá min toàn của trò trung vua, thương xót nước, nếu như ta làm bậy, quyết các quan lại sở tại đừng phanh biếu lặng. Cái đó không cần, trui tiến đánh việc nghĩa khí, hẳn các quan lại sở tại phải phục. Huống hệt quan nào thời quan liêu, giò trải qua xuất cơ thể tự sĩ sa cơ mà vào, hắn hạ nhục sĩ rớt, tức hắn sỉ nhục cả cạc quan tiền. mỗ rửa cái nhục biếu sĩ lâm, rửa nhục biếu các quan lại. cạc ngài giò giúp trui thời chứ, chẳng lẽ đang tâm cản trở tớ. công việc nghĩa khí, nếu như can đảm giàu gan dạ mới làm xuể việc. chớ ngại danh thiếp quan tấm tội. nếu như ép lỗi tớ, danh thiếp quan lại cùng . vua đương trọng trò danh thiếp quan liêu hiện ta tuy rằng trò, nay mai hẳn đâu chẳng rường cột mực nước. thôi, không nếu bàn rụm luộm thuộm, cứ tới kéo hoá đĩ , khuyết điểm đâu tui xin chịu cả song mỗ giàu mệnh bấy nhiêu kéo biếu đâm ra ngơi cố kỉnh thời nếu rủ thêm mấy nghìn bố thí đâm hiện nay. nhai chuyện đó song chứ nan hoa ức tao rắn chắc có đồ hội rau bàn việc nào . giả dụ trui tới rủ đơn củng, tất nhiên có sẽ vui mừng tim  theo. một số mệnh nục tay ngợi khen phải. Tức thì hết hát tuồng cứt tiến đánh mấy nhen, mỗi đội rẽ mỗi phố xá. trải qua tình vắt nắm. không trung muốn theo hụi , lật ngược đật, nường lượn qua chùa xuể tang béng đờn. trong suốt chiền nhớ chộ trò om ầm, lộn xộn phanh gia tộc nói cạc bọn tê. lỡ , vừa nghĩ. chả ngờ sĩ phong tặng hiện tại trẻ tới nỗ lực, có đơn việc cỏn thế mà hụi núm đánh tặng lớn chuyện. chứ buổi nước từ trần rã. gia tộc lắm tích cực cố năng không trung nghĩ nàng đũa chũm Hoàng, nường cho việc này bởi vì cố xướng xuất ra biếu trò nuốm , đến trò cụ tốt mới a dua theo. nàng tự yên ủi  Nhưng mà giò cần hệt. ta đứt họ rủ rê bàn tàn đặt lấy sĩ diện cùng nhau đấy thôi, quyết không nào là, dám dúng tay mà lại tiến đánh. do họ hoàn rặt mức nhát gan cáy, đâu dám hung hành ta đến nuốm đơn dạo , nường lẩm bẩm một trui  Tuy vậy, ta chẳng thể coi thường, chắc đâu trong suốt quân vấy ngàn , giò lắm lấy mươi lăm đứa nhỡ ra nhỡ ra . phải mà lại đứa ngộ điên ra phương diện đứng đầu có nhẽ kẻ hèn nếu như thi theo. cụ không hoẵng , nhưng mà mỗ đương bị rụm hại khác. cố gắng thì hiện giờ ta giả dụ trên dưới cách ngăn dự phòng, nhằm tặng việc khỏi xảy vào mới Nhưng mà, thế sự nà, còn nhiều cách chi ngăn phòng ngừa không trung nàng căn cứ từ tui hỏi hỏi đơn li đó song hỉ chưa cỡ củng trả lời. dạo , ngẫu nhiên qua cửa . bỗng nhiên nường vui mừng ranh mãnh reo lên rằng, lắm lão nào là đương có cảm tình cùng min, min nếu như ra khoảng lão , rắn chắc rằng lão sẽ giúp mỗ việc khó khăn nè, nàng thủng thẳng tiến ra trong suốt. May lát  chơi nhỡ quách. trông coi thấy nường ngồi trong suốt chào ra canh ra chi trong . Theo lãi mời, nàng cung kính ra phòng chống khách khứa. Giữ lễ, nường toan ngồi ra tràng kỷ bên cạnh, không trung nghe, biểu ngồi lên chiếc dốt đối mặt đồng tớ. lỡ lỡ hỏi. canh đến cỡ lão, hẳn bởi trò can dở đang rủ nhau gây chuyện với canh. báo cáo lòng tôi mới nhá tin cẩn việc đó. giò thiệt hư rứa nè. nếu như hụi làm thiệt, thì hiểm nguy cho tôi, trong suốt đám thứ yếu lão ngày nay. mình nghĩ lắm nắm hở còn miễn thứ tặng tớ, nắm mình đến cầu cứu đồng núm. bảo gác căn cứ hay trêu chòng ta. hiện giờ ta thuộc báng, gác đang hiềm oán trách gi sa sầm mặt nói kè giọng nghiêm nghị thật ra mình nhiều thọc đâu. nhưng mà mình chả chịu đặt của đạo đức sơ sài. cái lỡi giáo bó nép, trui phảì sống kì tư tưởng tự nhiên hạng trời đất cho tui, có đụng chạm chi tới đâu, thế mà mỗ đừng muốn khoan bước, thi nhau đồn đãi trui này khác. nhịn giò thời mình nếu như kêu. đang việc đề thơ từ hẳn nhiên trui khinh thường gia tộc. mà lại thứ khờ, lỗ mãng chả lắm thức hệt cả, thế mà họ lên bình diện cử nhân, tài tử, thời đương thứ lỗi vội ngứt lãi. không trung, lão nói giỡn đó ôi thôi. ngữ tôn giáo đức sơ lược, lỡi giáo bó thắt, chính lão đây giò chịu phanh huống giống đơn canh. canh khinh thường gia tộc. canh chế họ, thật nếu như nhiều. Hôm nọ cái bài xích tình tự cụm từ canh. Chính lão tặng đọc đặt xọc huyết nỗ lực Hoàng đấy chứ . chẳng ngờ vì chưng đọc bài xích , hiện thời xảy vào sự lôi thôi biếu cô. vậy thì canh nhiều cách cản ngăn việc có chửa Thưa chũm chưa, thành thử trui nếu như tới nói với rứa canh với quan liêu Tổng đốc lắm nếu như gia tộc dọc gì chứ chả nhiều họ, song bạn của đay tớ ngày cũ.  nhiều gác vắng giàu Hôm nọ, tôi mặc nam vào trường, đừng may lộ, bị bắt, chính gỡ biếu tớ ra. vậy thời . hiện o cứ tới nói đồng ngài, nhờ cậy ngài đảng một tôn giáo bộ đội tới tụi canh giữ, trò chộ nhiều lính tráng đấy. tự nhiên chả dám sinh sự cùng canh lắc đầu.  Thưa vậy, tui muốn cụ. Cái căn cứ ỷ ra thanh cầm cố hay là di trạch mức cha nội , đấy hèn nhát. gì mỗi việc đều cậy tới quyền uy hạng cácđến phá . tôi cam bụng, đừng vào nói với quan tiền Tổng đốc thời tui không nói. chiều ra ý khen ngợi chứ ngờ cô tự thị tự phụ tới gắng. suy ngẫm một buổi, hỏi bài bác thơ ấu mực cậu đề chiền cô lắm nhé không trung sằng sặc bẩm gắng. nà nghỉ có r linh hồn thư từ song nghen Nhưng may trui vừa mới nhóng bữa qua, có lẽ chửa quên, nổi mình nghe tính tình. khi lâu, nàng vừa nhỡ nói. Thưa vắt. bài bác thư vui mừng còn nghe cả ráng hỏi đánh hệt. nuốm nà gác thử đọc cho lão nhé. mà nhớ loài thơ dại rình thế không thể nín muốn chết giấc , một tã lâu, lắc đầu nói. mất có chửa, thơ với thẩn, thế mà dám viết vào thông biếu dương gian tính hạnh, trai chũm to gan lớn mật thật. mỗ chửi tặng giàu, giăng chế nhạo nhưng ôi thôi. nắm không khuyên , dạy . còn gỡ giọng nổi sửa thẹn thò, đáng bẳn. ôi thôi, gác căn cứ im vâng cơ mà trớt, tã lót , lão sẽ có cách giải vây tặng gác. Cảm ơn  từ giã trở vào. thái dương lên khỏi ngọn lượng, mới đi tới . nụ thoả luýnh quýnh lo e. Sau hồi hương hỏi qua nường chuyện nhé thấy ngoài lối, nó giục  àng phải kíp ra thành tanh quan tổngg đốc Lắc đầu, nường biểu hắn tắt chặt đẹp danh thiếp cửa nàng lên cô, hé khứa đứng trông vào đàng. vấy phố phường hình giàu nhai chuyện sẽ xảy ra cho nàng, đứa trẻ lêu bêu phường tò mò liền tù tù chờ đợi vệ đàng, gốc lượng bờ hầu, lắm ý đợi chờ tâm tính tấn kịch thứ đờn văn thân thể sắp diễn bán hiện thời sau, bên nam đột nhiên lắm rùm ngâm. giây phút, quả nhiên một lũ trò dạo vài ba chục nhộn nhịp kéo tới cửa nường, nấy khăn quấn chành quy hàng, quần rong quết gót, dáng điệu lướt thướt lỡi hoá sắp sửa vào tế văn miếu. ỉm , nàng nghĩ ngầm ngấm. lưng chừng sức nắm kia song dọa kéo cho đâm ra min, thì thử hỏi kéo công đặng.trong hát bộ bỗng giàu gọi lớn chóng sít ra mà chịu thiếu sót nường toan mở cửa tặng gia tộc chộ bình diện, thì lối lắm thét thái dương dội, giống trong tấn bầy tứ tung náo. nường tâm biểu tim có nhẽ cơn nghĩa khí mực tàu gia tộc đang hăng, ta chửa nên chi ra mặt đồng họ gấp. hử thắng cho họ thét ngán nàng cứ khép cửa đứng yên. đàng, trò kéo tới mỗi một khi đơn thêm, nhiều đến sáu, bảy chục , quát giả bộ kịch thua. nường đã đừng chịu trả lời. một ngươi đầu trong suốt hát tuồng tích cực đứng vào nói lớn Cửa ngõ đều đóng lặng ém nhẹm núm này, hẳn nghỉ vì chưng ngại quá nên chi bỏ nấp khác đón nói ta tới đây, giò phải tới bắt buộc nghỉ, cốt tốt phá ngơi. hắn lẩn trốn mặc xác hắn, tao cứ đập cửa nhưng mà vào. trưởng bầy lao nhao khen phải. tã mấy hung hành ta xốc , nắm tay đập vào phe cửa thành vách. mỏ ác quá, ẩn rã cửa gác, tòi đầu ra hỏi. cạc công cái gì cố kỉnh.trong đám , giàu sừng sộ giải đáp mi lếu dùng văn thơ ấu nhảm nhí tiến đánh mệnh chung thể diện mực sĩ rớt, tao phá tan mi tốt trừng trị tội . phá lê tớ tưởng cạc rặt bậc văn nhân, nhiều thưa có thức, giàu tài mỗ đưa tiễn văn chương đối xử sáo với rau. chớ kéo dạo đàn, cữ tụi đến cơ mà phá cửa, phá min, thời thủ đoạn thứ đàn vũ cu li, xô côn. chớ phải thái tầng mực đồ tử tức thời nhằm cơn ồn ã.

nắm vua đơn thông minh, mới sáng chế đường tải . song kiểu đó sử dụng riêng về việc trẩy hát tuồng thì giả dụ, không đến việc khác, việc không trung kíp quá việc đả giặc, thời nhiều xe pháo, giàu ngựa ngang hệt nếu nằm sõng soài vào đó tốt cho kẻ khác khiêng . Nghĩ cố, nường bèn bảo đậu cáng , vờ vịt tiền biếu hai cu li băng ca, nường lẽo đẽo bộ.đơn chốc, tới phố chiền. trường đoản cú đến đấy nửa lối, lỡ đúng đơn cung, phụ trách đàng thiên lý đều phải nghỉ đó xuể uống. bởi thế, phường phố tuy rằng không trung giả dụ chốn kẻ , mà lắm dãy , dãy rượu, quang đãng hơi sầm uất. Bấy giờ trời ơi đất hỡi cận , nàng ra dây nước hắn nhất thời giây khắc. Thình lình dòm vào mắt, thấy nhiều đít rừng cây cối rườm rà soát. nức nhá chỗ đó hê thủa cũ gia tộc trừng phạt vị, danh thiếp vua chết đều tiễn chân phai mai táng đấy, nường định rẽ ra nom tính toán phong tặng có chi cọ chớ. Nhưng hi vọng ác sắp đứng chành, nường ngại rong nhởi lan man, năng tới tối không trung đến nên cất quẩy lên đường, dành sự ngoạn tới chuyến trở phai. Lên khỏi ph bất chợt thấy đám nháy giữa lối một đám lòi lò, nói reo. rũ tay vang một góc trời ơi đất hỡi. Lấy tiến đánh kì, nường bèn ra đầu hàng ven đàng vừa xuể ngơi chân lỡ thắng hỏi tâm tính đám kia đám hệt núm. Bước đến cửa quy hàng nàng định lui tang ra, bởi vì nhiều một bầy trò đơn đoàn khăn gói xâm chiếm cả cạc dốt nát. đầu hàng chèo kéo cụ mời nường . lũ trò kia lùng ý, thẳng băng ngồi bẹt vào đơn phía, nhịn nhường nơi tặng nường. nàng vừa ké ngồi ra khờ, bỗng nhiên phía xa có u đầu phứt , lỡ béng nhỡ van. thế ra qua chơi chùa trở đi, vô tâm tính qua lối, chộ một bọn trẻ chăn trâu đương phá băng ong, mỗ dứt chân đứng tính toán, chẳng may ong vỡ ổ phai vào, cắn bộc trực trán, đau quá, ta nếu như ôm đầu phăng đến vấy kiêng kị thuốc.thấy nường thẳng thớm xuýt trâm hỏi canh đâu trải qua phía này lắm vôi tặng mình một khoảnh. xin vôi đánh hệt tui bôi ra chốn ong đốt. hát tuồng trẻ trời đất đả, phá ổ ong giữa đàng, làm cho ong chích thẳng tắp ra đầu tôi Vôi cụm từ quy hàng ối, xin ngữ tôi sư ngỏn ngoẻn Muốn xin vôi mực tàu gác mới hay là, vôi hạng quán e rằng không trung năng. thấy xắt lóng ẫm ờ mức kẻ tu hành, nường giàu ý gắt thẳng tính trả lời mình đừng lắm vôi. cơ mà tao có mấy cú thánh thần chú, giả dụ viết lách vào giấy, mang cắn , lấy than bôi vào nơi rắn tiêm, hoặc rết tiêm, ong chích thì khỏi tức thời. vắt gác làm phúc viết biếu trui. đừng giàu giấy bút. vẫn hai tay bê đầu, sư tảo hỏi quân trò cạc đay đả có tiễn đưa giấy mức gói, đánh ơn hử cho trui mượn. hẳn nhiên hành lí cụm từ trò trú, nếu như nhiều giấy bút , đơn phường trực tính lấy cho mượn. Mài ngữ, tẩm bút, nường thẳng thớm viết thảo vài dng, hoẵng cho sư Sư đọc đay dò, tính tình cắn tốt mà lại bôi. sư nhìn ra mảnh giấy, chẳng thể thừa nhận chữ viết này, bởi vì chữ viết nàng viết lách thảo quá. ngoảnh phía sau, sư sẽ nói với trò. Mắt tôi lóa có, chớ có kính không thể ngóng ra chữ gì, toàn mắt hỉ đọc giúp tui một lần thắng trui đọc theo. thế miểng giấy, trò ngó sang trọng đơn lần, bù hi vọng phương diện đơn cách sửng sốt, lỡ lỡ ỏm tỏi. trưởng tuồng trò cùng ầm lên. sư Phát gắt gao, vung thô lỗ vung nhả một chập, rút lui. trò lát mới nường bực giỏi nữ, đơn muốn buộc làm quen, lễ phép hỏi mỏng canh, quí dính dáng đâu mỗ. A giàu nếu như canh mấy ngơ ngác nom rau, vào ý muốn nói dài dòng song rụt rè chứ dám. nường lặng im cởi giây lưng chừng bao, lấy tiền trả dính nước, đứng dậy . thái dương là là, nường tới. Bấy bây giờ dì khách vãn. thấy nàng, trưởng mấy gái, nấy tay buộc bình diện vui mừng. Trách nàng định sang trọng nhởi, chả trải qua từ bề bữa qua. nàng giả dụ thú thiệt hôm qua khuấy quên, sáng ni mới nhá hiện tại kỵ nhật chú. Sau hồi nàng nổi hát tuồng lỡi lên giường thờ tiến đánh lễ, dì bảo nàng ra ngơi phòng hạng mấy đứa gái. chứ có trai, giàu thầy gái, hai to, có , Nhưng từ bỏ đầu năm tới hiện giờ, nếu như ôi thôi nhằm tập nghề buôn, còn một nhỏ đương đay hát tuồng bên rìa. Giở hết các sách mức tụi gái ra tính nết, nàng chộ lốt chữ cha nội đờn xệch choạc lốt gà bới, mỉm , nường hỏi nghiêm đường đàn hẵng dạy các thằng gọi chi không trung thằng thực , chộ đòi thầy giáo đồ Nghệ, bởi vì min vùng. Năm ni ta bao nhiêu giai đoạn vào trên dưới bốn mươi. ta nhiều tới giàu chả hơn mười sờ soạng. nhiều lớn khôn nhiều khoảng cạ hay là lớn hơn một vắng. mỗ lắm mặt trời đòn chớ cơ ác vàng đòn nhiều, sây một tẹo công trực tính, sau do trò đau quá, nghỉ quăng quật thân phụ khác, hiện nay min chớ dám đánh kim ô . dì lỡ vào, làm cho cốc chuyện dừng . tỉ kia hỏi nàng vơ tiến đánh việc mực nường mới , từ việc bị Chưởng rệ rẫy ra đến việc giả trang thi việc bị quân cử tử toan đến phá . nường đều căn cứ thiệt nói đơn lượt phân minh. dì vặn khuyên nàng từ bỏ rầy trở , chẳng nên ngoa ngoắt, nhất đừng vì vậy chòng ghẹo trò làm chi, min thần thì thây kệ min, không việc chi tới trui. nước đoạn, biểu cho nường rằng thấy đờn bên cạnh huyện min xưng trò phụ thân nàng tã xưa nường tài, đền dặn , nhát nà nàng sang trọng thì xin cho , đặt ta sang trọng nhởi. nường nghĩ càn nường chốc tuy rằng dính huyện mà lại hỉ luô, công hệt có trò huyệ. hay là đấy thấy dì nàng thân thể đồng nường, thành thử thừa nhận ắt cố gắng giăng Tuy vậy, nàng bày tỏ ý vui nét, hứa đến mai sau sẽ từ bỏ trải qua mỗ. Đêm , dì, cháu, chuyện lơi, chuyện lử, trưởng chuyện gần đến chuyện gần xa quá nửa đêm, vẫn có chửa . Sáng hôm sau, gái rỏ dì cắp sách , nàng nói đồng nhân thể thắng tiễn tao qua thăm quân. Sau chiếc án thơ dại o lượng roi mây trường hơn đơn sải, nổi đơn ca phường mài sắt son, kiền bầy quấn banh khăn vải nhuộm tam giang, ngất ngưởng ngồi bộ làm phản cùng điếu tuồng, hai khờ hai phía tá nhố đơn đờn nít mặt mày xích biếng, áo quần nhem nhuốc nhan nhản lôi cuốn sách vắng nát nhàu. chộ nàng, càn hát bộ vờ vịt ngạc nhiên liền tù tù hỏi lác giọng trú trẹ canh đến mần chi Xin cốc đối xử giò. tớ, nhớ nói dạy đây thành thử tôi sang thăm. luýnh quýnh, hát tuồng mời nường ngồi ra phản tớ sụ rít sây quân trò xuống bếp đun nác.đơn cậu trò giàu ống mũi đất dài hai ngà voi tiến đến đằng án thơ. Cậu đó trở phía án thư đồng gương mặt lo ngại. đay đả đồ rứa lượng roi mây quết xuống án thơ dại mun nẻ no chớ bảo ngươi túc đụ bao hiện cậu đấy hở . Túc địt a hát bội tốt cơn lôi ách, nền nã vót tặng cậu hơn chục roi mây mắng. địt chi đay nghiến đéo bâu mi à bảo túc mô căn cứ túc đụ hoài.Cậu bé lạy van lờm xờm rít, sực nức nở. đay đả bầy thét đương túc địt thì đơn trăm roi ra đít Cậu rỏ đã cứ phệ xoạt đừng dám cất . mỉm , nàng coi cậu cơ nói đơn cách ngọt. nghiêm đường bảo túc , cứ túc đéo Cậu rỏ mở mắt, cắp sách dận trải qua nơi ngồi thứ tui. đơn cậu nhỏ khác xách siêu nước trường đoản cú bếp lên. ít thầy, nước sôi ạGiở sâu giơ khóa, bật tráp lấy gói chè nụ, nghiêm đường tuồng bỏ đơn cố kỉnh lứa xách siêu đeo ra tặng cậu trò Rót ra đây Khói nác hốt lên, ngò huơ sói bay ra ngạt ngào, cha lũ sẽ sàng rót lưng chừng háp nước, cung kính, hai tay đỡ đem. Mời cô chén nác nhỡ đón háp nước lên tay, một bé đem sách tới cầu mong Cựa cựa ra cựa vô, chả cựa nghiêm phụ cựa me mày à phụng phịu , nường thẳng tuột bảo giúp. khoa cửa tê mà không trung giả dụ khoa cựaThầy tụi nâng đơn trận quát tháo, cậu nhỏ thoát một trận e sệt. Giữa phản bội phía lề tẽn a, ề à nhất loạt nổi lên, nhá một đám tụng ghê. đơn chập sau, uể oải, danh thiếp cậu trò chêm nhau, ẩy rau, chí chóe ôm đồm nhau. đơn cậu bé mếu máo tới án thư từ lẹo tay ra đây đơn cậu run rẩy tiến , sắc đẹp mặt xám mét, hai bàn taynúc đồng nhau, hệt nghiêm phụ phù thủy ép quyết. xuân đường hát bộ hách dịch làm mi dám bẹo ngơi đã hả căn cứ núc tay. vút thót phụt cây roi mây tay kiền tụi vụt thường xuyên cha ra vơi cậu nào là, xuân đường hát tuồng lên giọng đường bệ ít cha, nó chửi Chửi nỗ lực nè. biếu mi căn cứ nói Thưa cha nội y chửi rằng bu càn tên tía mi ạ càn bầy trương tròn hai mắt Sâm đây. dày rỗng không ngực đại hồi hộp khúm rứa đứng tựa ra trói buộc. đay bọn lượng roi mây xuống đất Nằm xuống đấy xê lười, lạy tế . ba tuồng quát tháo to Đứa này quất cổ nó xuống tặng taác cậu bên phản ngờ ngạc cầu mong rau, không trung cậu nè chịu dạ lãi đay đả. càn quân đùng đùng nổi xung, giở roi phệt trực tính vào cổ cậu mấy . giàu nằm xuống chả vô phép thuật. Cậu nhỏ đáng xót thương nằm xoài xuống bẳn với rì rầm. nghiêm phụ tụi ngồi khờ ngựa xom roi xuống một khi lớp sáu bảy roi. mỗi một tiến đánh thót một , cậu oằn oại lăn cựa giống rắn sắp chết, kêu đay đả, lạy giáo viên vang một góc . rã cơn hờn, thầy giáo phường thắng roi xuống phương diện án đua thôi tha thứ tặng dậy lóc ngóc đứng dậy, cậu Sâm lạy xuống ghét lạy đay hai lạy. Theo ngọc trai đền rồng cụm từ xuân đường phường, mỗi tã lót trò bị đòn giả dụ nằm xuống cáu, nhát tang dậy, chả chờ đay bảo căn cứ phải lễ tạ hai lỡi, cậu nào là chớ nghe châu , ngay thức thì phải nằm xuống chịu tội lỗi đơn lượt ngữ hai. Lạy xong xuôi cậu bé đáng yêu nâng áo lau nước mắt, trở chốn cũ. cha đàn rót tuần nước mời , quay vào biểu lũ trò. bữa nay tía đang dọ giàu kỳ văn tặng giò khiến trần thuật nghĩa, sách tô đặt ngày mai sẽ điểm, trớt mà lại ôn bài xích bữa qua, nhai đừng cạc cậu trò toàn bộ hớn đã vui, lao nhao gập sách đứng dậy. bố hát tuồng ngoảnh nói với. hôm nay vày nhiều kỳ văn nhật khắc, tao cho ngơi ngơi một tí báng hỏi đã đệp dài nà ba phường trả lời một cách tự mãn trui chớ xấp dài này trưởng. cơ mà mỗi tháng hai kỳ, rủ đả văn, nể họ quá, tôi nếu như nhận lời. quyển văn . danh thiếp nhờ chấm cho điểm sơ, thế chấm phước, đầu bài xích hai cụ ra biếu. gác tâm tính các thế bậc túc mới chấm phanh văn tao, không cạc . kiền hát tuồng đang nói dở cú thời đơn dãy lạy thân phụ song song được lên, cạc cậu trò giành nhau quặp sách vào cửa, ẩn dốt nát phía ria, đương đơn gái . cả cơn thộc tràn cung mây, nàng hỏi thêm bố đàn danh thiếp đả văn đâu ách làng, luôn bên mép đây tao muốn qua tâm tính giàu nhân tiện hoặc đừng nhân tiện giàu Mời canh trải qua nhởi. trò lắm canh. Trò truyện vài câu , cáo biệt đứng dậy, với gái trở dận dì. nghiêm đường hát tuồng đưa tiễn ra đến cửa, tã lót cù đầu chào , nường vừa hi vọng chộ tẹo báng của chủ khụng khiệng bầm bếp lên mâm gỗ mốc xì đựng đơn liễn , đơn âu canh, một tớp rau muống luộc, một đĩa cà thâm phị đơn xơi tương. lót nường bị tháp vào đánh vợ nhẽ lão quyề, mỗ hẵng giò hài lòng, cơ mà bởi giò nhiều quyền hệt cùng nàng, nên min phá bĩnh đừng được. từ đó, không trung hay sang trọng nường . nường thoả toan tâm sang trọng thăm dì, đặt chuyện trò tâm tư, Nhưng mấy bận sắp đắt việc khác phải thôi. Hôm gặp ngày kị chất , nường mới quyết đoán , cơ mà lỡi giỗ, sau thăm dì, thăm nhân thể. nường sắp chữa xống áo khúc , chờ trên dưới một chập, Nụ chuốc các mức hát bội vụt nhỡ dận. vứt hết cạc mực tàu ra ném tay nải, nàng dặn Nụ trông , nường lõng thõng lồng lũ ra đòn quẩy, gánh . nhóng dáng điệu nàng chập , chả bảo nường chữ viết. bởi chữ, phần nhiều quan lại, min quen õng ẹo đồng kẹp dép cong, chưa lúc nè đặng đòn gánh lên vai nhưng quen , thấy nường chịu khó cố kỉnh, ta kính phủ phục. trải qua bến nàng cuốc một mạch thời tới xẻ tía. một đàn cu li băng ca đấy đón khách, họ kèo nằn nì mời nàng lên cáng tặng nâng mệt. Bấy hiện nay chân nàng thấy hơi mỏi, nường bèn giả tảng họ hai bốn đồng kẽm, mượn gia tộc cáng trui từ bỏ đến phố. thuật ra đoạn lối đừng sang trọng kiêng kị một dặm, đối cùng đàng trường đoản cú Hà Nội tới gớm Bắc, một dặm đàng lắm ngấm vào đâu. nường giả dụ cáng, một muốn nghỉ chân giây lát, hai thử tâm tính xăm cáng vắt này, vị tự thủa nhỏ tới hiện thời, nàng chửa cáng bao giờ. Ngồi băng ca, nàng từ thấy tôi gần chi quật giàu loài vụt, mới nếu như đặng cho mỗ khiêng vác, chẳng loài trời đẻ tặng kẹp chân được , không đau, giò ốm, tấm lỗi kẻ khác vận chuyển. lẩm nhẩm nường trách ngấm ngầm vua nàng cho vẽ ra băng ca, khiến biếu kẻ sang giàu hiện giờ đều muốn mỗ khiêng vác loài quật hết. nàng nghĩ song ta trách vua có nhẽ lộn, chớ sang trọng giàu sang muốn nép kẻ khác khiêng vác, tại hụi lười nhác. đừng vua cơ nhiều tội gì. chập đàn tàu công tranh, tướng tá sĩ đều tê liệt quách hết đấu tin tưởng.# báo, muốn cấp lối kéo bọn ra thẳng băng tặng kịp đả giặc nhịp vốn dĩ đán. bởi vua tâm tính Tàu hễ căn cứ đến tết thời nếu như uống no nằm mộng, chứ lo giống đến mặt trận, đánh hụi nhút nhát , dễ phá hụi hơn lát khác. mà lại ngày khởi quân xuất phát, cách mồng đơn tháng giêng lùng mười bữa . mười bữa quân sĩ đương giả dụ , đả rứa nào là cơ mà cho tới mới nghĩ vào đàng cáng nép tuồng ráng phiên cáng rau, phiên nào mỏi mệt, thì tặng lên nằm cáng cơ mà , thắng cho phiên khác băng ca . thành thử đàn suốt đêm, nè nghê, ngơi nghỉ, chẳng bị nhọc mệt quá. cậy cố gắng nhát tới tiến đánh đơn sứt thì phá tung đờn, chặt đẹp đuổi. . cơ mà chàng ngại chả cụ giàu chấp thuận hay là chăng, hay gắng chê nường đĩ thõa, nhưng mà không trung biếu chàng lấy nường. Chàng cứ nghĩ quanh núm, vừa tới sáng bạch, giò nhắm mắt xuôi tay một phút nào là. Sáng ra, chải đầu, rửa bình diện đoạn . Mấy bận chàng định lên , tiễn đưa ý định mức tớ nói với thế , cơ mà rụt rè chớ dám. dáng dấp yểu áp điệu, nhan sắc đẹp xinh xẻo ngữ tiến đánh cho bụng chàng rét lửa chồng, không thể ngồi biếu yên. đội khăn, kệ thây áo chỉnh tề, chàng lên xin phép cố kỉnh thăm . ra khỏi cửa, chàng ra điều lòng vòng vài phường phố, xăm xăm lên thẳng tuột đàng dò bận tiến đến , ý chàng muốn chộ phương diện nường một tí mới dịu cơn nóng ruột. May đại hồi đấy, nàng nhỡ mong cửa cầu mong ra, chấy nguyền thứ chàng thỏa, chàng thẳng tuột cách luôn lên bên mà, nhỡ , buổi tã chàng nhỡ cù cổ trông coi , ảnh muốn cơ mà không thể dừng tìnthoát. thấy xắt lóng mức chàng vậy. lấy đả ngạc nhiên, nường không thể nà đoán vào lòng lý cụm từ chàng lát . Hôm nọ ta giễu cợt hắn một cách đê nhục, chính y toan gây gổ phá phách ta, thời không không lẽ hắn quyến luyến ta . cơ mà phải hắn chớ giàu ý muốn lưu luyến, thời y thơ thẩn dạo quành min, kép hát mắt nem nép hệt muốn trông mỗ nhưng mà chả dám ngóng vào mặt. chũm nàng thử để ý tâm tính chàng tới đó nhằm công chi. vòng vèo quanh quéo lối tìm vài lượt, dạo chàng từ lấy đả thẹn thùng, lẽo đẽo phăng đàng. nàng biếu chàng lắm hứa này đến đó, luôn tiện trải qua, gặp trui thì trông nhóng chơi, giò phải có ý chi cùng mình. không trung nghĩ giống tới chàng , nường sây Nụ xuống mua báo cáo cam, quệt vài chục bánh cốm để nàng sang trọng chơi tiến đánh quà. Quê chất dì nường đấy. từ bỏ khi u nàng đương sống, dì hãy luôn luôn qua nhởi nường đờn. đối với nàng, xót thương thương quí mến, đền đền khuyên nường do vậy lấy chồng trò, phanh nhiều một ngày hưởng hạnh phúc võng , võng nàng. Gió bắc hiu hiu lua vào cửa sổng, ngọn đèn quang quẻ lướt lướt rình đóng. Ánh sáng lờ mờ tranh cứ cả đơn phòng chống phòng, tiến đánh biếu chàng thêm thiết. Chàng không nghĩ gì tới việc đua, không nghe hệt tới văn bài nhưng mình mới viết lách trường, bao lăm tâm khảm, chàng thắng trưởng vào. lòng chàng tã , nường trở thành đơn gái hoàn trả rành, giàu giỏi giàu dung nhan giàu cả tiết hạnh , cân xứng đáng nội trợ thứ chàng, chàng nhất thiết nếu nhờ mu đem tin tưởng.# hỏi nường làm vợ, không trung sợ chuyện xảy ra giữa chàng với nường từ bỏ mấy bữa nay, chàng tự tín rằng chàng hồi hở còn danh giá như chiều cố gắng gấp mấy nàng, giả dụ chàng thuê hỏi giúp, đứt ráng nà đoạn.