Những nữ que niên xung phong cỡ bình yên chỗ cửa Phật

Trác là Chí Phèo mực tàu Đông Các. Vào tù ra khuyết điểm, chớ nhà chớ cửa, tã lót lên cơn ghiền, Trác đi quấy rối, dọa nạt, xin xuểu trong suốt chợ làng. Nhưng sư Dậu thuật, tã lót cả cơn, Trác rất ngoan: y xin ra chiền xuể quét quáy, giúp việc. Rồi sư biểu Trác ở lại chắc trong suốt chiền.

Sư cho Trác đơn chỗ ngủ trong suốt miếu, đơn cái nồi cơm và gạo riêng. “Ai cho cái gì sư cho nó cái nấy”. Sư dạy Trác, ra chợ muốn ăn cái gì thời lẹo tay xin, chứ đi trộm cướp. Bà con cũng hiểu, coi y như người mực tàu nhà chiền đi khất thực. Cứ chũm, Trác sống đặt bán năm đồng sư Dậu.

Nhưng rồi Trác hẵng lên cơn, cố kỉnh dao dọa sư, phá phách trong suốt chiền. Sư chớ nhọc lòng. “Tôi ccả mà người làng đặt sống im thời mới có ý nghĩa. Tôi sống mà người ta ccả thời cchắcg nghĩa lý gì”, bà nói cùng chính quyền. Mọi việc Trác đả, sư căn cứ lơ đi. Trác đi bậy trong suốt chiền, sư theo nhọn. Trác sử dụng loa quân ca giữa đêm, sư lại nhờ cậy người gỡ cái loa ấy xuống.

“Ở mặt trận trui đương cchắcg sợ”, sư cười.

Đêm nọ, Trác tưới xăng khắp chiền, cố kỉnh dao ra gian sư. Hắn gọi đơn tỷ, nếu như chớ sẽ giết thịt sư và cắn chiền. Sư biểu, nếu như giết thịt, sư nếu như cảm ơn anh. Rồi bà ngồi trên giường niệm Phật.

Cái giường hiện nay hẵng xuể chỗ góc chiền. Đã cháy đen. Trác châm lửa cắn chiền thiệt. Rạng sáng ấy trời đất ơi mưa và người làng tới kịp.