Phu chìm cá số phận sống cùng giấc mộng kỳ nam

Trong ngôi nhà ọp ẹp, dựng kì cọ bức bạt cũ kỹ ở xã Vạn Long (Vạn Ninh), ông Trần Văn Quý Em (50 giai đoạn) biểu suốt 25 năm qua nhỉ có chửa ôi thôi ám hình khi chứng kiến ngày anh nam Trần Văn Quý tử vong. “Nhiều chuyện đi rừng có trạng thái quên, cơ mà trui sẽ nghenn mãi hình hình anh nam kẹt trong suốt ngốn bủn xỉn”, ông nói.

Suốt 25 năm qua, người phu trầm vẫn không thôi ám ảnh chứng kiến anh nam mắc kẹt trong suốt hốc đá lần tìm kỳ nam. Ảnh: Xuân Ngọc

Suốt 25 năm qua, người phu ngập nhỉ chớ ôi thôi ám hình khi chứng kiến anh nam kẹt trong suốt ngốn bủn xỉn. Ảnh: Xuân Ngọc.

Người đàn ông dáng que mhình, kép hát mắt trũng sâu trần thuật, nhen nam làng 8 người tới đảng rừng Gia Lai cỡ kỳ nam, hồi hương tháng 7/1992. Trưa hôm đó, anh nam ông – bầu trưởng (người đứng đầu nhen ) – ngửi ngò dứa thềmng ngập lao ra nhoàig đoản cú ngốn bủn xỉn rộng cận 1m, nhoàig gia tộcc hơn 3 m, ria con suối. Nghi có kỳ nam ở trong suốt, ông đền rồng xuyên báo man rợ người, rồi lao xuống.

Gần 30 psuýt sau, giọng nói văng vẳng, mừng rỡ thềmng anh ông dội ra nhoàig đoản cú mồm bung báo có “dính líu” cơ mà cũng là khi man rợ người nghen tiếng “rầm” rất to. Hàng tấn bủn xỉn bất thần trên cao đâm dồn xuống.

“Anh trui chỉ kịp nhoài đầu ra khỏi mồm bung, người kẹt lại. Anh nói có gì đó tống lên khiến tuyền cơ trạng thái đau rức, cử đụng hay cù trở đều chớ nổi”, người em nghenn psuýt giây người anh đắt kẹt.

Rừng sâu, tắt nghỉ hơn chục ngày mới ra ngoài. Không trạng thái cỡ người giúp lực, nhen phu ngậpnỗ lực choòng, búa đục nhoàig đoản cúng tầng bủn xỉn, cơ mà sau tươiu hiện tảng bủn xỉn nhỉ chớ nhúc nhách. Phía trên chốn ông Quý gặp nạn nhoàig đoản cúng phiến bủn xỉn rất to, nếu sơ sẩy sẽ đâm thụp.

Kiệt lực, trời ơi đất hỡi cũng lỡ tối, gia tộc đành ngồi quây quần, cổ vũ nạn nhân. Các vách viên trong suốt nhen chăm ông Quý nhoàig đoản cúng cùi dìa cơm, cháo tới giọt nước. Đêm tới, mưa lất phất. Mọi người thềm lượng, dựng cọc tứ bề che barie. Họ quấn nhoàig đoản cúng điếu thuốc rê, suýt chống rét. Nhìn anh nam thỏi phọt mà chớ căn cứu nổi, nước mắt trong suốt ông Em lại thốc ra.

Những ngày sau đó, người em cố gắng đi tầng thợ chăm chẻ bủn xỉn tới giúp cơ mà rừng sâu chớ chành người. “Suốt 7 ngày, chúng trui cỡ man rợ cạch căn cứu cơ mà đành bất lực. Anh ấy chớ đương đủ lực đương đầu đền rồng xuyên đòi man rợ người tới, chỉ chốn thoả giấu giếm 300 gram kỳ nam dưới gốc lượng cổ thụ do nhen cỡ nổi trước đó, vì ngại túm”, ông Em nghenn lại.

Giọng lào thào, ngắt quãng, người anh biểu đồng ông Em căn cứt đều cho cạc vách viên, căn dặn tiễn đem phần thềmng trui bay cho má, chăm csuýt bà ấy. “Tôi đem man rợ người đi, cơ mà chớ đem bay nổi, xin lỗi”, ông Em hồi hương ức nhời chót thềmng anh nam.

Xé phát áo anh nam đương chớ thây, phu ngập quấn lên đầu công khăn trở, tiễn đem kỷ phẩy trở bay. Cả nhóm lấy bủn xỉn dựng lâm thì bia chiêu mộ cho người thoả tắt nghỉ. Sau bận ấy, đêm đêm, ông Em nhỉ đền rồng quáng quàng mứcc giấc giấc vì mơ chộ chình anh nam tắt nghỉ. Mỗi năm, căn cứ tới ngày giỗ, ông lại tổ rừng, sủa cho anh ghìm hương.

Đứng yên trước hành lang nhà ngóng bề rụm, nugầy Lê Thị Lùn – má thềmng ông Em – nghenn bay người con nam thoả tắt nghỉ khi đương khá trẻ. Khẽ lau di hình con, người má tươi tra hỏi tiếng thở nhoàig gia tộcc: “Từ khi nó tắt nghỉ, nhà trui vắng vẻ hẳn”.

phu-tram-cuoc-tiễn đem-cơ mà-voi-giac-nom-ky-nam-1

Cụ bà biểu, nhoàig đoản cú ngày con nam tắt nghỉ ngôi nhà trở vách vắng vẻ. Ảnh: Xuân Ngọc.

Đau gầy liên hồi hương, cơ mà mỗi đơn bận ai nhắc nhở tới người con thoả tắt nghỉ, nugầy bà lại thốc nước mắt. Bà biểu, chất bỏ đi biền biệt, chiêu đơn tay bà chăm csuýt 6 người con. Ông Quý là con trưởng, yêu má nặng ngia tộcc chớ tơ màng tới con chữ viết, đi công mưu đẻ nhoàig đoản cú bé. Khi to, chộ nam làng đâm xô ra rừng cỡ ngập, ông đền rồng xuyên xin hai anh em theo đồng. “Trước mỗi đơn chuyến đi, nó đều thỏ thẻ: Con trúng nổi kỳ nam thì má sẽ nâng khổ”, bà Lùn nghenn lại.

Cụ bà nói nhỉ nghenn như in ngày con nam mức nhoàig đoản cú rừng trở bay, bước ra nhà chân trĩu nặng, bơ phờ, tay nỗ lực chiếc balô cũ, trên đầu cuốn chiếc khăn trở. Người má yên im, mắt thèm thuồng. Nghe con nam thét lên, giọng run run: “Anh con tắt nghỉ rồi”, bà như mất yên.

Tận hiện thì, tâm não người má ấy chớ ngưng thổn mứcc, bao đêm nằm mê nhỉ chộ con bị kẹt trong suốt ngốn bủn xỉn và mãi chớ ra nổi. Bà giật thột mứcc giấc, mồ hôi vã ra. “Mỗi bận nghen câu chuyện bay phận thế hệ phu ngập, trui lại chộ rét sống lưng”, nugầy bà 78 giai đoạn nói.

Từng đi địu chiêu đơn thì, ông Trần Thóc (77 giai đoạn) lỡ dứt cá điện thoại chỉ dẫn con nam khu vực dễ có kỳ nam ở rừng, ông xoay sang trọng biểu nhỉ xoay quắt nghenn nghề nghi ngờệp. Lão ông nay chớ đủ lực đi địu, vày kép hát chân bị tắc nghẽn đụng mạch, tắt nghỉ trưởngm giá nhưc tươiu năm trước, nói rằng chớ quên chuyến đi đệnh số mệnh dính líu chục năm trước.

Ông trần thuật, tháng 2/1982, đoàn ông có 16 đứa ở Vạn Ninh đi cỡ ngập đảng rừng huyện Buôn Hồ (Đăk Lăk). Tới chốn, gia tộc căn cứt vách hai nhen, mỗi đơn phía tám người. Trong đó, hai anh em thềmng ông nổi chia công bầu trưởng mỗi đơn nhen.

Chia tay nhen bạn tại rừng, hứa gặp tại quê nhà, cơ mà hơn tháng sau, nhen ông trở bay, 8 người đương lại chớ thông báo. Thời phòng chống sau, ông đồng cạc phu ngập khác trở lại khu rừng cũ cỡ thì chộ 8 ngôi chiêu mộ kì cọ bủn xỉn.

“Chuyến đi đó, kỳ nam rất tươiu, người nè cũng balô to hơn 10 kg. Nhóm anh nam trui tắt nghỉ tích suốt 35 năm, có chửa bận hay tăm hơi. Mọi người căn cứ nghi ngờ trưởng nhen bị thổ phỉ giết mổ, túm dính líu”, ông Thóc nói.

Theo ông, nghề nghi ngờệp đi địu thủa trước có phòng chống truân, phu ngập đối xử bình diện đồng tươiu nguy hiểm, đền rồng gặp túm hay tiễn đem yêu tật trở bay. Trường hiệp ông Võ Văn Phát ở đồng xã bị túm văng khi chớ chịu trao kỳ nam nếu cưa chân quả, dựa dẫm vợ con suốt thế hệ là chiêu đơn nhân chứng sống cho nghề nghi ngờệp phu ngập.

Cách nhà ông Thóc ngần chiêu đơn km là căn nhà rỏ dựng trung thành đảng đồng thềmng bà Đặng Thị Hưởng (68 giai đoạn). Chuyến đi cỡ ngập 35 năm trước thoả túm đi đẻ số mệnh chất bà và 7 người trong suốt làng. Khi ấy, bà mới 33 giai đoạn, chiêu đơn trui nếu quang gánh nuôi 8 người con, trong suốt đó con út mới đẻ nổi 20 ngày giai đoạn.

Nhớ yêu chất, bà treo bức hình hai người chụp chung tại phòng khách tốt ngóng mỗi đơn ngày. Nhắc tới nhời hứa hứa thềmng chất: “Anh đi chuyến nào là trở bay sẽ có tiền tốt chăm csuýt em và cạc con”, giọng bà nghèn nghứa. Bà biểu, bận đó là chuyến đi địu trước tiên thềmng chất, cơ mà chớ ngờ đó là bận chót.

Nhà cạch quốc lộ lớp 300 m, mỗi đơn tiếng đọn xe to, hay người đòi gõ cửa khi nửa đêm bà đều miền dậy, xem có nếu chất, cơ mà chớ nếu. Hàng chục năm qua, bà nhỉ đợi chờ chất bay cơ mà chớ chộ chành. “Mỗi bận cạc cháu hỏi ông đâu, nước mắt trui lại rã nhoàig gia tộcc”, bà lão san sớt.

Trong tâm trí vợ phu trầm vẫn luôn nghĩ chồng còn sống, ngày nào đấy sẽ xoay về. Ảnh: Xuân Ngọc

Trong tâm não vợ phu ngập nhỉ liền nghĩ chất đương sống, ngày nè đó sẽ xoay bay. Ảnh: Xuân Ngọc.

Cùng chung tình chình tắt nghỉ chất trong suốt chuyến đi đó, trong suốt cơn nức nghứa bà Trần Thị Bảy (69 giai đoạn) hồi hương ức, những năm 70-80 thế kỷ trước chốn đây nghèo có, man rợ người đói khổ tới xanh lướt, vàng phụt. Thu gia nhập nhoàig đoản cú công cạn chớ đủ nuôi gia đình, trong suốt khi ngập hương giá như rất cao, tính hạnh kì cọ vàng. Thời ấy, que niên trong suốt làng thi cử rau ra rừng cỡ ngập, kỳ nam nom đâmi thế hệ.

Bà Bảy quê ở Bến Tre, lấy chất bay Khánh Hòa sống và đẻ nổi 4 con (ba nam, chiêu đơn gái). Chồng bà theo nghề nghi ngờệp địu rất sớm. Từ ngày lấy rau, ông căn cứ đi suốt, chỉ ở nhà đồng bà chiêu đơn kì sau mỗi đơn chuyến đi và mỗi đơn bận ra rừng ít khi căn dặn. “Không hiểu sao bận nào là, ông ấy lại nói ở nhà cố gắng nuôi dạy cạc con thiệt tốt”, bà nói.

Lúc ấy, bà lỡ đẻ con út cận 3 tháng giai đoạn, bởi thế man rợ người khuyên ông ở nhà, cơ mà chất bà chớ chịu, rồi biền biệt. Từ đó, trui bà quang gánh nuôi cạc con. Cũng như những đàn bà khác tại địa phương, bà chỉ hay chất đi đồng nhen rồi bị thổ phỉ giết mổ thềmi trong suốt rừng ở Đăk Lăk, cơ mà chớ cỡ chộ thi hài .

Xuân Ngọc