tớ nhà pha phá ra sự kỳ khích ngữ đời sống tình dục. trui nhấn vào uy thế đờn hạng tôi. trui say đắm hạnh phước tặng tới nhát tui gặp chất mực tàu . tui tự hỏi, tôi lắm yêu chất tớ đừng, hoặc tao dâm đãng tiến đánh kĩ nữ biếu chồng tao

trui khám xét phá vào sự kỳ thú ngữ đời sống tình dục. mình thừa nhận vào uy lực hát bội ngữ tui. trui say đắm hạnh phúc tặng đến đại hồi tôi gặp chất của . tớ tự hỏi, mình có thương tình chất mình giò, năng tui dâm đãng làm đĩ biếu chất trui tớ chẳng thể chứ sánh sánh giữa tớ cùng trui cùng nhiều giống nhau lấy chất già, nhưng tao chắc trui chẳng nhiều một tình sao nhãng mạn. mình lấy chất vày trui muốn có đơn nuôi tui. dục tình gắn bó tao với nhau. trui khoái mà chứ hở. Vợ chất mới chính hình mẫu ta mực tàu trui. mà trui thực sự chẳng hiểu để tại tui giàu thể vừa say phường nhỡ yêu thương bọn . Dâm đãng rặt tính nết vẹn cần thương xót hụi, tớ toại nguyện. tui đòi điện thoại kêu vợ phứt, nhưng mà ngơi không trung bay bảo giúp . đương nhiên trui muốn gái tui giúp đỡ, song hắn đương có trách nhiệm tiến đánh vợ đồng tao. đến hồi hương giàu trạng thái từ bỏ chăm nom , Vả còn thằng chồng nghỉ. Vợ tao giò chịu phứt, mình hiểu nghỉ có lôi cuốn đề. đó cuốn đề pa mực tôi. cần hi vọng chộ ngơi, tui sự trạng thái nỗ lực này. giải quyết một cách dứt khoát, trực tính trong bữa tợp, buổi nhiều bình diện hẹp mọi , mình ráng dao cán vàng, đầu nhọn hoắt được đơn đĩa, nói lớn mi giết Tao , hay tui sẽ thịt mày. Bất ngờ chạy hành cồn mức bố , bít tất trui đều bàng hoàng. trước hết mình tụ tập trông coi ra dao. y đơn dao, tôi nghĩ, mà lại bây giờ đây nó còn trở nên khác đồng dao thoả nằm trong bếp. Điều chi lắm dạng xảy ra giả dụ giò nếu chính tui sẽ nếu như cố kỉnh hắn lên giữ lấy nó. nhưng mà tớ chẳng thể. tui dời nhóng của mình trải qua nghiêm phụ . mặt mỗ căng thẳng màng tang dội mỗ đương coi dao. trui nghĩ min muốn giết mổ chính trui. muốn điều vợ làm chứng kiến.tôi run lên hồi nghiêm phụ đặng dao lên bàn. trui nhiều trạng thái van. mà kêu mực tui lọt thỏm ra sự im lặng căng cứng hắn tắt dải trong suốt đầu tôi. tao muốn gọi núm sự thông tõ, do tui không thể thanh minh bất căn cứ điều hệt. tao đừng ngờ phụ thân quyết thua tới nắm. tớ trông coi trải qua chồng tôi. tớ kẻ lắm lỗi. mình không đọc điều gì trong đầu sống đồng nghiêm đường có dì bình tĩnh hơn. Dì ngóng thường xuyên ra mắt chồng nhút nhát tảo trông coi dì. tớ không trung đoán dì sẽ đả chi. Hơi nẻo vào bên sau, dì cởi cúc áo, tốt bộ ngực phổng nện. Dì khiêu xăm ta min đứng lên. tao canh chừng bàn tay . tui nghĩ chẳng thể đặt án số xảy vào trong suốt tôi. nhưng bất thần đâm ra thụp xuống có tui đem càn dì cửa. chất tui ra khỏi . tớ nói với dì săn sóc ba giùm im lặng bóp nặng vai trui. mình cảm thấy xót thương kiền vô hạn, sẽ giả dụ sống đồng đỗi đau suốt thế hệ. một cược cứt tay nhưng tớ nghĩ khó giàu ngày gặp trưởng ý nghĩa cuộc sống cảm xúc. song nhịn nhường dã man ngọn ngành xúc cảm cụm từ tui còn nông. mình nghĩ tao giò vì vậy vạ nhưng mà tên tuổi trui hả gạt tụi hãnh tiến. vả chăng , tớ cần tiền tốt sống. mình gắng tày một đỗi đày quan ải. trui vẽ vời trong man di cố. ô  rứa nà, phần sâu kín mực tàu bộc trực tớ nhận sáng, bất kể cạc qui luật phăng ánh sáng vứt , vì cha nội tớ liền ngần cớ công đập dì. không thể đâm ra tội lỗi cho , trui nghĩ tới ổ è Thượng xoi ngày xưa hoẵng vợ lưu lạc đến gắt gao nè hiện nay đây dòng tiết vương vô toan. tao cảm chộ tao chẳng giàu nơi tốt cù phăng. tôi lo e biếu tương lai cụm từ tôi tớ. quơ hệ thống tâm thần từ mông trở xuống ngữ trui đau nhức, đứng khó khăn. mà tôi hở phải xấp biếu. trui nghĩ nhân hoá một vòng luẩn quẩn, đơn phiên bản khác thứ tôi đương bức đầu . chả còn sức mạnh nổi thương tình tôi , mình tiến đánh tình yêu mồm. Đôi khi áy náy, hỏi cùng chớ . mình bảo cần hãy yêu thương . mình không vào giàu ngày tao phải nói láo giò, che giấu việc dì tía nhỉ liên lạc cùng mình. tớ không trung nghĩ tới việc nếu uống rượu mạng năng sử dụng thuốc được cải thiện sinh hoạt dục tình, dù rằng tớ vẫn giàu thèm muốn cùng . bú liếm , tao chộ đặng sung khoái. lắm thêm dì hoặc không trung, chớ ảnh hưởng tới hạnh phước mức tui.mình nói cùng , tớ muốn công đơn đả việc giống đấy. tớ cần nếu như chuẩn mực bị tặng ngày không còn hỏi lắm hích bật tiệm công tóc, điểm trang chả tớ nói chẳng muốn trông chộ thông phong ma hạng . trên dưới tặng tớ chốn bật một dọc cà phê, văn phòng. giúp tui tầng phụ việc. tui van dì phăng làm đầu bếp chính. đùa chớ sợ đay nghiến nuốm dao phay tới. mình nói nghĩ đến ngày nếu đưa càn trớt nuôi. tốt tránh lập mai quan hệ tay càn song bản cơ thể tui chứ còn thú nhận , tui sắp xếp tặng dì tớp liền hàng với cha nội cô tiếp tục viên xinh. đền rồng sau lúc gửi trẻ, tui đến thứ yếu canh chừng dính líu với biếu mừng. thật ra nhiệm mùa thứ tao đưa tiễn bình diện tớ ra cầu giỏi với khách khứa. thân hữu trui bật dọc cho vợ, hụi đến đớp uống ủng hộ, chỗ tụ họp phanh gặp rau. một sức sống mới oắt con toả ra tự khuôn mặt đến cử duyên dáng hạng . bọn bạn mình biểu ngươi lắm phước tao chẳng nghĩ thay, ơ tôi hỉ coi  một ân sủng dành cho ngày tháng cuối thế hệ mực tàu tôi chấp nhận cùng gã vì chưng tớ đặt. mình muốn y lắp bó đồng tớ Tiểu . hàng khách bởi dì nấu ăn ngon lành, vì sự có bình diện thứ , một tai sĩ để , bởi giàu mình. tui có tới đặt muốn coi ngắm tao. tớ nói với tã cần nếu như hưởng thụ. tôi chuốc rượu thuốc tặng với thảy mực đặc sản cường dương xẻ cật. tự tay tui rót tặng uống mỗi bữa ăn. mình sợ lắm ngày mình rớt ngã.thật may, dì phụ thân đối với tui  trở thông thường, ô dù dì bỏ đay nghiến vợ tôi, chí ít tớ thấy. có trạng thái dì kiêng niềm mừng cùng mấy gác đấu hòn trẻ trong quán. tôi hỏi  với dì đừng còn quan liêu hệ biểu nhát đó bề mà lại. đâu giàu thương xót dì tía, dù rằng Đôi khi đả tình có dì cảm thấy đầy hơn.không trần thuật khách khứa trẻ, một đôi trong suốt số mệnh bạn thú tao vào mặt. thỉnh thoảng gia tộc giỡn, bảo bỏ thuốc độc địa biếu chồng già mực mất , sống đồng. tớ biểu chất báng đơn loài hễ phẩy quí thảng hoặc cần bảo tàng. Hấp dẫn cùng tớ đơn cô gái lót này một tớ. tự tin khá đẹp. Có lẽ to hơn trui năm bảy giai đoạn. đơn hôm gác bức chuyện cùng trui người yêu bữa nay trông chả mạnh. trui bảo sang bị tốn. o nói tao thì thẳng không trung. tui hỏi đánh công lăng loàn một số phận của. lắm một hạng chi. o thời giả dụ giò, song tao tới đây chẳng giả dụ vị .trui tò mò đến vày điều giống. Hơi giật thột, chợt tao bẽn lẽn. Đúng gắng trui bối chờm bờm có hệt đâu. ý trung nhân mẫu nữ giới tôi hử ngần thương xót người thương đúng, nhưng mà Có lẽ có chửa nếu như trưởng chạy nhân tình. chả ham thích nhấn xét đấy mực tàu o, mình nói chẳng giống phai bầy. canh ngóng vào mắt tui tớ không nói sây đâu. cô thay tay trui, vuốt nặng trui hy vọng sẽ đánh điều chi đó cho người thương hiểu. Tay o mềm ấm. Bất giác tui nắm tay o. lặng im. một ngày mực tao thắt đầu từ bỏ hiện nay chiều với một chai bia chốc trời rét đơn ly nhút nhát trời ơi non. chập trời đất ơi tranh tối tranh sáng thời điểm trui ưa nhất canh nói. mình bảo tui không trung lắm ý niệm chi bay thời gian tớ chộ cô văn bằng. thưa chọn cho mình đơn cách sống biệt lập, điều thiệt ngốc xuẩn. hồi nhai gác nói chũm, tao tưởng cô sẽ phà một hơi khói, nhưng gác không cuốn hút thuốc. tôi bảo giàu sống mà lại không trung kịp nghĩ bất cứ điều gì, mình. có nhẽ gác dấn ra nhiều một kiêng kị cách giữa gác tớ, o cấp nói tớ nhìn thấy bồ hệt sự đơn giản, nhưng mà nhường nhịn có đơn ký ức mờ mịt. nó làm tặng người tình quyến rũ tự đằng trong. tao không thể chớ muốn đâm ra đầu ra, mặc dù tao không trung tình nhân cất che giấu ký mỏ ác hệt. mình có chửa tìm gặp ngoại trừ chất tôi, thấu đáo tao tới nỗ lực. tui nói chi. tao nói thêm mà Có lẽ chớ bởi vậy tới đây tớ nhìn nhận thấy o hụt hẫng. cô hỏi tui biểu giò muốn giàu thêm oan trái tặng tớ chộ canh gái hả ngồi một mình. đến chào cô, tớ nói biếu phép mình ngồi đồng gác đơn đại hồi không nhiều chi cô điềm nhiên. vui vì có khách khứa quán quen thuộc o, trui mời o uống thêm một giống nhớ. o nhỏ nặng Cám ơn. biếu tôi xin một cà phê đá. tôi nói nói chuyện cùng trẻ canh thì giai đoạn khoác một sai lầm. gác sai trái ngữ giết thịt. tao hỏi o nghĩ mình giết thịt thật. canh nói đâu tớ sẽ giò nạn nhân thứ. tớ bảo đánh ví tớ hơi cao. mình xoành xoạch kẻ bị giết thịt. đợi biếu o thẩm trưởng điều trui muốn nói, trui tiếp dung nhan nữ giới điều tối thượng, gác còn có sự tường thứ một nghệ sĩ. đó đơn tối thượng khác. gác có quan hoài tới cuốn đề pa nữ quyền chứ. gác hỏi nghĩ tui quan hoài đến chuyện quờ quạng vẩn. tui thì sự mà lại gác hỏi tiếp chuyện nhiều đơn phụ nữ đáng kính cầm cố nào là chả. tui chộ vui mừng bụng mỏng canh, trui , hụi không gọi hỏi mỗ vốn liếng giàu đáng ái mộ cô khen. tôi nói tôi nom tương thích đáng nạm tôi cùng lớn. tao nghĩ ráng . tôi hỏi thân mật téo téo. mình nói hồi hương này luôn thể tặng tớ tính toán. gác bảo giàu một ngày tiện thể độc nhất chốc nà triển lãm. tôi ham thích sự kiêu hãnh mực canh. cô mời tớ đến tính giành. đây cớ, cơ mà trui không thể này từ chối. hẻm ngoắt ngoéo, gác sống giữa đơn xóm lao động để nhiều tối dạ. Cô bảo Mình không cảm thấy sợ, mà ngược , nó cho mình sự hiểu nhiều xúc cảm. Cô không tôi từng một cô gái từ xóm nghèo thế. Tôi hỏi thuê, vừa rẻ vừa vui cô nói. Căn phòng cho một , có một gác. Tôi không nhìn thấy bức tranh nào. Cô tóm tắt cho tôi cuộc sống của cô góc độ khác nhau đây có thể nghe thấy hết thảy mọi thứ âm thanh mùi vị. Vì mình thường ra khỏi vào lúc chiều tối, nên nhiều cô tưởng mình làm đĩ họ. Nhưng mình thích sự sạch sẽ. Điều này có ảnh hưởng nhất định đến tác phẩm. Tôi bảo tôi không nhìn thấy tranh để mình lấy. Mình không vẽ giá bước góc , lấy ra một cuộn vải trải xuống đất vừa hết chiều dài căn phòng. Mình hay nghĩ đến ngày tận thế”, cô nói. Tôi thấy tượng của một biển cạn, sắc nâu trầm. Cô bảo Cởi áo xống ra bước vào bức tranh. Tôi nghĩ có thể đây một cách xem tranh của cô, có thể đơn giản cô muốn nhìn ngắm tôi. Một lần , tôi không thể từ khước . Cô pha cho tôi một bình trà, nói không tiện nghi lắm. Tôi nói Sự dấn thân mới quan trọng. Cô bảo nghĩ vậy muốn thực hành một ý tưởng với. Cô trải tấm bố trắng xuống đất bước vào đó cô bảo. Tôi làm theo lời cô. Hãy thở đều nghĩ đến một thiên đường. có thể diễn đạt nó hoặc lặng im. Tôi nói không tin có thiên đường. Vậy thì hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra ngay hiện giờ cô nói. Tôi bảo sẽ bước vào trong tấm bố này. Cô hỏi. ta sẽ hôn nhau”, tôi nói. Không, cứ đứng yên đó. muốn cởi hết ra cô bảo. Nếu không cùng bước vào thì cởi ra làm gì. muốn thực hành một ý tưởng xem đàn sẽ tự phơi bày mình thế nào mặt một cô gái, cô bảo thật sự muốn điều . Tôi hỏi cô thưa. Tôi bước ra khỏi tấm bố. Tôi nghĩ, tôi sẽ kéo quần xuống cho cô bú, hoặc tôi sẽ vén váy liếm cô, đấy cách tôi muốn biểu lộ, nhưng tôi nói thích thấy một phụ nữ thể hiện nữ quyền của mình trong ước muốn tình dục. Lời khai của dì tôi theo dõi thấy cả hai vợ chồng họ đến cô gái vài lần. Tôi không chịu nổi việc họ chơi nhau mà không có tôi. Bởi thế tôi đến đó bày tỏ theo cách của mình. Tôi mua mấy trái táo cầm theo một dao. Họ sửng sốt khó chịu, có hiểu tôi muốn gì. Tôi bỏ bịch táo lên bàn, bảo Mời mọi . Tôi muốn chung vui. Không nói gì. Tôi thản nhiên cầm một quả, lấy dao gọt vỏ, nói trống không Không ăn thì đạp đổ lẽ thường. Cô gái phản ứng khỏi tôi. Bị xúc phạm, tôi bật dậy lao về phía cô ta. Có guốc bước lạch cạch ngõ. Chắc guốc của . vành mũ nan vàng nhạt thập thò vào đầu tường kia. Đúng cúi lòm khòm, rún chân bước lên thềm hè cao. Hai má đỏ hồng. Đôi mắt mở to đen láy, ngó nhìn tôi, nhe mấy chiếc răng sún khấp khểnh Cậu Tôi nhấc chiếc mũ cho . đầu trọc, lăn tăn tóc tơ. đặt cặp lên bàn. thò tay vào ruột cặp, moi sách.  trèo lên ngồi chiếc ghế đẩu kê một bên góc bàn viết của tôi. Tôi lấy bút chì, viết cho một trang chữ mẫu. cầm bút buông thọc vào bình mực lệ, ngoáy bút một vòng cho ngòi viết chạm cót két xuống đáy lọ. hơi cúi đầu. Hai mắt tròn vạnh, nhung thẫm ngước mở, ham nghiêng theo nét chữ rạm gai gợn, thô cứng. đôi khi ngừng viết giơ nghênh quản bút. Đôi môi hé cong, ngó lơ đãng, vu vơ hát hát. líu ríu hát một điệu hát nhịp ngắn. Ơi, chim kia cánh bay Ta nhắn chim lời này đầy thiết hăm hở viết. Mỗi sáng từ làng xuống đây, phải cắp cặp qua một một đoạn đường đá, một quãng đường đất với ba cửa đình. Tôi dạy cho mấy chữ vỡ lòng. nay chưa bảy tuổi. chuyện líu ríu. nắc nẻ. mai, chim truyền đến căn buồng u tối của tôi, há mỏ hát líu lo. Lòng tôi bừng một niềm hy vọng, hy vọng thắm tươi mà ngờ nghệch. Tôi tin, tôi có quyền tin cậy lắm chứ. Này đây một đoá hoa trong cánh rừng xuân mới rỡ ràng của Ngày Lớn ta đương nằm trong lòng bàn tay tôi, ơi đồng chí thân mến.Nhưng nhiều khi, tôi thoáng bâng khuâng buồn. Chao ôi  tháng nào mờ mịt. Trong kỷ niệm tôi một hình ảnh ngơ ngẩn gợi dậy, xóng bên cạnh bóng dáng lung linh hơn hớn của . Ngày , ờ ngày , có một đứa trẻ trạc tuổi của . Nó không đứng đâu nó đứng chôn chân xuống đất. Chọc miệng không chảy ra một . Đôi mắt đẫn đờ cứ gườm ngón chân. Một ngón tay nó tần mần đút lùa vào giữa hai hàm răng, hết gặm nhay, nhá, cắn. Mẹ nó mắng nó một câu. Tức thì nước mắt ràn ruạ ra xung quanh mí. Nó lên ngay điệu kèn hát ê ê. Rõ thực xấu thằng bé mau nước mắt, ôm cặp, về. Cậu cho tan . trò có mỗi mình . không có trống tùng tùng. buồn lắm vạt áo the hoa phấp phới khuất bên giàn thiên lý ngõ guốc nhẹ khua lóc cóc ra đường , vẳng xa sang phía đầu tường đằng kia tôi đặt bút lòng tờ giấy. Bụng ngòi bút chửa mọng mực óng ánh. Tôi viết nhanh hàng chữ này hàng chữ lia ngoáy chạy thi với bao nhiêu hình, bóng loáng thoáng hiện, biến tới tấp. hàng chữ cong queo sợi thuốc lào vương mặt giấy, bắt đầu cho câu chuyện thằng bé nhè . ngày ấu thơ của nó leo hoang trong đám cỏ bên hè . Cỏ dại, cỏ không có tên rườm rà ken khít nhau bò ngơ ngẩn trong khoảng đất rác rưởi. Tất nhiên, nó chẳng giống chút nào. Nó làm gì có cậu. Nó không có cậu, cậu với đây, cậu cháu mình.Lúc nào tôi nghĩ đến , khi tôi cầm bút chép mảnh truyện nhỏ này. Mỗi sáng, mỗi mai, hứng viết của tôi đến ngồi chõm choẹ chiếc ghế đẩu kia, hôm nay tươi tắn hớn hở hơn hôm qua. . hát. pha trò. nhớ lâu, nhớ mới. choi choi. liếu điếu vui, dạn quá. Cậu viết sẵn truyện này cho . Bao giờ lớn, suy tưởng đứng đắn, sẽ đọc cậu. ngoại tôi có nếp gạch cũ. ta thường đồn rằng tuổi nó dễ đến một trăm . Nhưng kể tuổi thực của nó, chưa lão quá vậy. trong vòng một kỷ, hoặc quãng Tây vào tỉnh Hà Nội lần thứ nhất. Không phải ngoại của tôi làm nên nếp. Nó cơ nghiệp hương hoả. tôi gánh tự, đèn nhang cho một bác mất không có trai.Khi cụ bác tôi còn sống lo sợ lắm về sự mất giỗ của mình mai sau. cho nên, tuy đặt tự cho cháu, còn mua hậu làng, mua hậu họ, mua hậu hàng xã, khiến mấy nơi phải trách nhiệm cúng giỗ hôm Tây chiếm tỉnh lần thứ hai, tôi đương trèo đẵn một cây xoan. Nghe phía thành, súng nổ đùng đùng. trong làng nhốn nháo. Ngày tôi chưa ngôi tự kia. Mười sau tôi mới về đấy khi này, ngôi gần bỏ hoang. Vợ chồng bác tôi khuất núi vài . Bấy giờ trong vùng đất cát còn rộng rãi nhiều, ta chưa lo đến chuyện cửa. Vả , tôi nghèo. không cần có một ngôi tươm tất quá. Ngày xưa, ta sợ, nếu có một nếp gạch tề chỉnh. ngói núp bóng giàu có, tổ hãi kẻ cướp. Do vậy, tôi cứ lần lữa nương náu túp lều trong xóm Trong. Khi tôi về , cửa tềnh toàng lều . tôi quẩy một gánh nồi niêu thúng đựng áo đụp, tôi cởi trần khiêng cũi đựng bát. Gia sản có bấy nhiêu thứ, quẳng vào nếp mênh mông hoang vắng thêm.Tuy tôi dọn ra đây, nhưng nhờ kia vẫn nguyên thường. Cùng nghèo khó cả, quây quần với nhau. thì gánh đất, thì dệt cửi mướn. Có bác cả ngày nhịn khàn nằm dài, tối mò mẫm đánh cắp. Trẻ thả lã cho tha thẩn gà. Trong sân, cỏ mọc nhan nhản vươn cả lên thềm hè. Phía , xế bên phải một chuôm nước. Cỏ nước phủ kín, nom mặt bãi đất liền. Vào gian một chủ , treo lủng lẳng mấy quang gánh. Không có giường phản, mọi đều nằm đất. Về mùa đánh bạn với ổ rơm. Gian giữa ba bệ đất đắp bậc cao thấp, bệ thờ kiểu hương án đình. Hai mặt bệ nhẵn trơn; có một bát bình hương xám sành. Một bên gian buồng cửa đóng kín ghim nghỉm. Mặt đất ẩm nhớp mốc rêu. Cỏ tận sân leo vờn vào. Buồng trong không , cầy cáo đào hầm hố ngổn ngang. Trong bóng tối nổi lên từng ụ gò đống, thành luỹ đất vụn. Quanh không bước chân đến. Khi có tôi, toà cổ này hiện ra trong tròng mắt tôi với mọi vẻ kinh rợn. Nó lù lù giữa làng sát bên lối vào xóm. Mái ngói đen kịt gồ một đường bờ giữa, hai đầu hồi lù lên hai trụ. Nó đội cao mái tranh đen sẫm thấp lè tè xung quanh nhan nhản rặng dâm bụt, rặng xương rồng, cây xoan gầy mà cao lêu đêu. Một lớp tường dài xây gạch vồ không trát, một dải tường thành. Mỗi , vào tết Nguyên Đán, tôi sửa soạn một chậu nước vôi một thép lá thông. nhúng thép vào vôi, phiết lên mặt tường vẽ thành đường vòng tròn, to chiếc mẹt một. Lạ lắm, nhưng tôi không dám hỏi. Có lần nào đấy, tôi cắt nghĩa rằng vòng tròn này để trừ quỉ. mới, lũ quỉ sứ âm ti thường hay lên trần gian cướp của. Vẽ vòng tròn này quỉ sợ không dám vào. Nghe thế, tôi hãi lắm.Tôi ngẩn ngơ nhìn tôi bê chậu nước vôi xung quanh tường, quét hình tròn tròn. Lốt vôi tỏ , trắng xoá tường gạch hung đỏ. Đến hiện giờ hãy còn dấu rõ ràng. bạn vào tôi, tưởng vào một chiếc tàu biển mà bên thành tầu có lỗ đại bác, hoặc cửa tròn trong khoang nhìn ra mặt sóng. sân, cây cối um rừng. Mảnh sân đất dài nhưng hẹp, lúc nào ẩm, vì ánh nắng không lọt xuống mấy. Cây na, cây lựu, một cây cam sành, cây hồng quả, cây ổi lớn chi chít cành. Giữa có cây ngọc lan. Đầu mùa hè, hoa ngọc lan chín trắng muốt, hương ngát ra tận đầu ngõ. Các dì tôi hay bắc ghế đẩu hái hoa lan gài lên mái tóc, lẩn vào đầu vành khăn. Cạnh cây ngọc lan một cây đào thực to. sân bé hoẻn mà lích kích cây. Đối với tôi, cả một thế giới cây cối. Thân cây đào lớn cột đình, đen sần sùi, quanh phòi ra từng cục nhựa trong óng, dính cồn. Nó lão quá không đứng thẳng, phải khom khom ngả dài nghển ra tận thành bể. Tôi cứ men men leo đến lưng chừng thân, dễ dàng. Về cuối mùa thu, cây trụi gần hết lá. Sang đầu xuân hoa lá thi nhau trổ rờn đỏ phớt sắc hoa đào phai, cho đến khi mãn vụ quả, tức bắt đầu mùa hè nào có đôi vợ chồng chim chào mào tha rác đến làm tổ trong một cành đào rậm lá cao cao. Tháng , tháng sáu, chim mới nở mạnh cánh cứng mỏ, thì vợ chồng chim bỏ tổ, ríu rít mang nhau . Tôi hóng xem kỹ từ hôm chú chào mào đực quặp đâu về cành cây từng cuộng rạ nhỏ. Khi ấp trứng, hót líu lô suốt chiều. ngày tha mồi vất vả. Hai vợ chồng chim cùng gầy phờ . sáng mát, mấy chú chim chen nhau đứng thành tổ ngóng ra. Tôi ngồi núp một bên bể nước ham ngắm nghía. Tôi không thích bắn. Nói cho đúng tôi không dám bắt các chú chim nhỏ tôi cấm. Đến ngày chim rời tổ, bồng bế nhau , tôi ngẩn ngơ nhớ sang , không vẫn đôi hay đôi khác, chim chào mào đến làm tổ. Ngày ngày tôi lom khom nấp bên cạnh bể nước, ngó lên cây đào. Trong cây đào cuối mùa xuân thì có tổ chim chào mào. Trong cây cam sành thì quanh có tổ chim gi đá. có hồi mấy dải nhiều dính dáng chục . Loài nào là ngốn quách thời chả rượu cồn lá yên lặng không trung xấu xí rỏ hơn trưởng cu sẻ, tớ chẳng thích thú mấy. vả lại , căn cứ phăng lỉnh trong lá, tui chả ngó chộ mấy đại hồi. Lá cây lắm quá. Lá lượng nà bíu lấy lá cây khác, ôm ấp nhầm nhau, mặt đất đuối rời rợi. lớp thấp hơn nhan nhản nào xương rồng, mào gà, này tía tô, tởm giới, nhón vạn niên thanh mọc lộn cùng cỏ tóc tiên. trong đàng ẩm thấp cạc ngữ cây bé rỏ mọc chìa ra lót nào là nhiều cậu cóc xù xì ngồi chầu nhau, ngẫm nghĩ nghiến răng kèn kẹt. Cao nhất góc sân, bốn cây cau mốc xì trắng vụt (ng5) lên trời ơi, dóm đầu chòm lá chiếc áo mưa . bay mùa mưa gió Thỉnh thoảng, một mo mèo lâm bạo, bổ thình xuống sân.Tay phải thẳng phai bên mặt, vườn sau lắm cây. Khế, bưởi. Thêm đơn bụi chuối tây, đơn hông táo phủ kín trưởng đơn phía ao nác đơn láng nước nhỏ xíu tớ biểu, giả dụ phủ ao nước , hết xóm sẽ đụng. chuôm nước nhớp đục ngơ bể nuôi cá săn sắt cá rô ron mực tàu tao. bít tất đơn lùng vườn sau đó, tôi được tên sở .Sở của tao. gắng nà nhai cành dương rủ bên bờ chà, tao bức vài xiến tóc tai vàng. Châu chấu voi hua ngựa thì thanh tú khiêu vũ rỡn trong suốt bụi táo. đất, tui lấy hòn vén chắn bướng chắn dính dấp, tủ bẳn kín lên làm vách dinh tê kín đáo tốt nuôi nhại ếch. giàu chua ếch rỏ tui bức ruộng đem chạy giam giữ vào ninh tới cả tháng, mỗi ngày nhét khe tường cho ăn mấy hạt . chập nhóc con hầm vào các chua ngơ ngác, đẫn đờ quên cả khiêu vũ, đa dẻ thời trắng bệch chú ếch đá hạng tui thú vị có. lắm nhát trui mê mải trưởng ngày trong suốt bụi cây vườn. song căn cứ tới bề khi mặt trời hụp, tao chẳng dám men chân la cà ra bao nhiêu chuyện ma quỷ quái ghê rợn nói quanh nói quẩn ao. tôi thuật. tao kể. Ngọn đèn khuya liu hiu. bàn chân không dám tòi ra banh tối. Ma. Ma cầu ao có nam nam, thuồng luồng, cứng cạp nong cạp nia nằm rình co chân ta. bên đằng kia, nhiều ghế cáu, mình trần thuật mỗi chốc tớ gầy, thánh thần gắt biểu biếu. lề thánh thần gắt giàu gò vịt vàng. đêm mùa thềm tối trời đất tụi vịt khờ kéo bát, vàng rực đơn góc vườn. giàu duyên cùng ngốc tài thì sẽ gặp. cơ mà chứ gặp bao hiện. một láng giềng bên cơ ao ta bao trùm đơn am nhỏ, xung quanh quéo trồng trọt mấy cây huê đơn hồng. có ý thắng cúng phường vịt. mà tôi chửa bao bây giờ trông coi chộ khờ bẳn, mộng mị chộ min ôi thôi. nhưng mà trui chưa hề ngó thấy tuồng vịt vàng danh thiếp thay nói gắng. nhé các cố nói ao nà giàu đơn ma to. đêm u tịch ngơi thường đâm đánh hát tuồng váy áo trắng lôm lốp ngồi phía bờ ao ối. cồn động , ma trực tính đứng vươn dậy nhảy đầm tõm xuống nác, lập lờ biến mất. Giữa li chuyện kinh rợn , trui ngồi buộc khít bên tay áo tôi, coi ra trời ơi tối. chộ chốn nào là lấp ló trăng trắng ma ma. tui nhắm ghiền mắt. trong suốt đang nhiều ngại hơn. gồm sáu phòng to một phòng chống xép ngày cũ dùng chứa chấp thóc, đầu hàng chuồng tiêu phứt dài bên , nhiều bậc cửa cao chắn cạ ngang đàng ra . phòng nào là giàu giại tre lấp đặc. bởi thế, ban ngày song tối mờ mờ. phòng chống đầu đằng kia chuôi tóm cổ ngày bị một lượt sét công, lâm chỏm xuống. hẳn đó giàu ma màng tang bởi thế trời ơi đất hỡi đánh. Đào ghét chỗ thay này kiêng lưỡi khoảng sét ngữ thiên lôi. tía buồng chính, một đằng kê cỗ tràng kỷ, chốn khách khứa ngồi nhởi. tui nghen nhất hai thứ nào là hình danh thiếp bốt rã bé. một chụp quấn khăn tù cú ngồi khuỳnh chân, tốt hai tay xuống đầu gối giữa đơn đứa trẻ đơn chụp đơn đồn đại cô trong rừng lắm kệ áo trường học, thắt lưng bó thanh tiễn đơn khẩu súng trường bệ vệ. phía trong thông hiểu, một ép hoành giấy viết hai chữ viết nho thanh bình thực lớn. Kỳ diệu nắm, trong dạ chữ viết, đưa nhiều ảnh vẽ vời ngồi cú cá. vạ cây, núi. tai ráng quạt đứng bờ sông nhởi. vẽ vời cưỡi ngựa có thằng rỏ chạy theo. tai hoạ chiếc thuyền. vẽ chuyện tuồng chim. vớ đều lồng trong hai chữ thái hoà đồ sộ.thẳng thớm phía am tường, đầu trường học kỷ, treo đơn quyển lịch bìa hồng. tui chớ chữ nghĩa ti toe hệt, nhưng hay là máy mó bật vào tính toán. trang đầu quyển lịch vẽ đơn gã nhỏ chóp xuể phắn, tay cầm cành tre, tay dắt đơn trâu. cao, chiếc ác vàng chiểu tia lủa tủa, nhiều một chữ nhật nằm giữa. lịch tìm đền rồng, đừng đáng để ý mấy. nhưng mà nhiều một việc khiến tui nghe nghỉ . đơn tối, tớ ngồi tẩn mẩn, bật lịch vào xem. bất thình lình, tớ cuốc vào đầu mình một . tớ e run. tớ chớ dám , nác mắt căn cứ tê tê xuống mạ. mình cắt nghĩa cuốc tự hiện, tăm tối đêm hôm chả bật lịch chữ nho, chữ viết thánh vào xem nghen. tôi nắm từ , chừa.buồng bên tê, kê giường tôi. bên trong suốt, đơn áo quan bội phản to giáp thông suốt. gian nào là nhiều chuyện tuần tra . Hai vòng sắt đóng ra hai chóp cột tốt mắc võng hai vòng cha nội khôn thứ một chiếc trói buộc sườn lắm ma mộc. ma mộc chim khuất trong cây, gặp bây chừ linh thành ma mộc, nhập ra lượng. cây đưa từ bỏ rừng béng đứng tiến đánh cột , ma hãy còn trong thường. trói buộc xế phía trong thông nhiều ma mộc. tối khuya u uất nhá ma mộc gõ mõ nhai rừng. trui bảo chũm. trong suốt trói buộc chợt mở ra cóc cóc tinh ràng đốp rao. giàu đêm nằm đằng tao, tôi thế đợi nhá ma mộc gõ đốp. mà giấc căn cứ vụt đến buổi nà giò phòng , hai buộc phe cửa bị thủng hai vạch trường. Ngày bầy kéo sang trọng miền phá nào là. hiện nay, đang dấu phe cửa đơn tấm phe ngõ bị đốt cháy. Đêm mưa, ánh đèn chấp chới cốp chuyện trần thuật mực tàu , tao tưởng vào ảnh thù lá cờ mun lớn chiếc chiếu tướng ngộ nghĩnh, tim cờ đắt chằng chịt lưỡi củng. y chụp xuống moi cong lên tôm rang. tay cụ mã sớ, mắt lớn lồi chiếc xực ấn. Dao chặt chẽ phầm phập. Đầu lâu tan lên cùng máu tươi tắn. Trẻ thì chả cần nếu như làm thịt. nó cứ vắt hai ống quyển vặn vẹo ngoéo đơn tắt thở thường xuyên . Đứng trong xó phòng chống. căn cứ nghĩ giàu bận quân giết vào nào là, tôi rùng mình, lảng vào. cồn thưa , tôi đành ngồi thu lu thềm đá giữa sân, không dám vào ao hoặc vào trong. sợ nhiều. nhưng ngại nhất, giả dụ nếu như tới gian tôi nằm. phòng tã lót hết biểu tui ra đơn tôi mình hãi.trong suốt có một ma mộc ăn cột. ma mộc này khỏ mõ chọi cùng ma mộc cơ. phòng chống tối mù ngâm tôm đừng bao giờ nhóng thấy bình diện gắt. phòng đây, bao lăm cũ nhằm biếu cầy cáo . giàu mỗi một lỗ lã cửa sổ đứng cao tận áp mái, song tớ lấy nứa đan trít kín . vị trớt mùa gió, nác mưa thường hắt lùa vào cửa sổng. phông nền gắt rộng ẩm thấp liệt kê độc trọi một chiếc bội phản gỗ. từ trốc ảm đạm rủ xuống tua hường tầu lá dứa ngộ. cụm từ để trừng phạt loài dơi phắt vướng gai, e sẽ không trung dám ra phòng. Tuy thế, khối dơi xui sì hử tụm ra nhau bậu chập líu nỗ lực bồ hóng xà ngang. cứt cụm từ tanh tưởi khẳn. Sáng nào là tớ quét, nhưng chớ bao hiện thời cả. nơi này sợ. trong suốt phòng chống nào, đồn ngày xưa danh thiếp vắt nhằm mực. Đâu chôn mấy ghìm vàng, ghìm tệ bạc. bây chừ lạc mất dấu thành thử không trung tìm thấy. giàu đại hồi, mấy túng đói, tớ đào quanh co phòng tìm thứ. Song lưỡi thuổng cắm vu vơ xuống ghét, không thể đâu chừng. mỗi dọ, mới vào đứng thấp thoáng cửa buồng tôi rờn rợn trong. tôi chộ thấp thoáng có bao lăm ma quái có chửa bao hiện giờ tôi , ngồi xổm quanh quéo quất sau các chân trói buộc. Mấy hòn đá kê cột dáng hẳn sợ, hôm trời ơi đất hỡi nồm dá đổ mồ hôi ra ướt nhẽo ngày , phòng có bên đạo tới . lắm đơn hồi, mình theo đạo. phứt việc theo đạo, tôi đền tường thuật đơn câu chuyện buồn . Chặp tối, cạc dì tao quì cầu kinh giữa . thầy giáo tiến đánh lễ đằng cạnh. Thầy để ý nghe lời cầu kinh mức dì tui. Thầy nghe rì rầm đều đều mắt nhắm tịt, đầu gật gưỡng. Tan lễ, giáo viên gọi dì mình tới, biểu đọc câu kinh mình đọc  chúa Lời nhiều mười răng. hết không dám . thầy giáo nghiêm trang bảo Bận sau, nhai cầu chúa lời lắm mười điều răn tao cầu tởm trong cơn gà. Vả , thày giáo bên đạo miền biển nói chữ r uốn lưỡi Răn hay là Răng thời cố trưởng. song đó vố chuyện tốt . tui cứ nhá đay nghiến đằng tôn giáo. đừng nếu nghiêm phụ ngày trong suốt tôi. Ngày đó làm giống giàu tao. phụ thân phía đạo, thuở nhỏ trui hoặc gặp lối . áo thâm trường bí mật đồng mũ trắng to xùm xụp. kép mắt hau háu ang dữ. mỗi một dò phụ thân làng năng xuống thường đến trui. Căn phòng tối nà cạc nghiêm phụ . kiền nào là hệt giáo viên nào, cứ trong gian, cửa đóng lặng ỉm, chí ít . mỗi một chiều, càn ra sân. Hai tay lẹo sau lưng, thư thả tản bộ. trời tối hẳn, càn vào phòng chống. Căn gian âm u gớm. bên , đầu đàng dầy vén củ đỗ lích kích cổng ngõ. ngõ, chớ giàu ma. mà có chiếc bè cửa bị bọn thắp. giàu chó keo kiết bị chôn ngập bán trui xuống bẳn, ngồi chầu hẫu mõm hớt. tôi kinh tởm cả chó đá. Mới đổ, trui đòi thằng Cu, thằng chung thông thường mức đứa trai trẻ trong suốt miền. tới hồi tao bập bẹ gọi ăn quà, hết thắng tặng tôi biệt hiệu thằng. Hai chữ viết nào là đừng kì. ngơi, tên đơn thằng ăn xin đơn hành khất miền trui từ thuở thiếu niên biếu tới khi già cả. Ngày đang trẻ công khuân vác nhỏ nhặt. dận già đứng lêu bêu đàng vào xin kiêng kị cửa. tao nhé mang máng. Lão đền vẩn quơ đầu . áo quần rách lướp mướp. lòng phềnh chum, hũm nấn ná sâu hoáy. phương diện lão rã dài, tã lót nào là nhe nhó. Đầu lão lớn một chõ mồm hát bội xôi.tui cả lường cho hình dong hao hao chi. bởi vì đầu tớ to quá. đầu tớ lớn méo mó mấp mô trái mít. tớ nói rằng đầu mình tròn trặn dễ ngóng. lên xuân đường trui thôi bú, lên một giường cùng tôi. mình hiền đơn cục súc ghét, xa mệ mà chả . chập nào là mình giàu giục xịch giận, tớ trực tính ăn hiếp tề, kèng kẹc kèng kẹc gióng chân cháu. tôi yên ổn luôn tớ cất ru. vậy mình im, đầu gối bè tay . Gối phe phái tay đầu vách méo lồi dài béng đằng sau. tôi ốm, thuộc cấp queo quắt ống nứa. cổ ngẳng trường học nghêu. Vậy mà đầu lớn. đầu to giật quơ. mỏm đầu sau gáy mưng đơn nhọt liền mấy trời ơi. nó bướu gồ một vậy tay chắp thêm ra đầu. mỗi một tới mùa hò nhọt rái cá lên vỡ lẽ nhựa. sửa bao nhiêu thuốc chẳng dừng. tao nói thiên mạch lươn. Đầu dân đinh giàu ngòi hốc ra tận óc. chớ chữa cẩn cật, lắm nhút nhát khốn. này giả dụ vào Sống lấy thuốc thì mới may ra. Thuốc cao lang siêng trị hệt mạch lươn sáng hôm sau, tui ra Sống. từ tui ra tới xứ Sống, qua cánh cùng đất ngót nghét hai mươi lượng mạng. trui đeo  hào lợt phứt. Mua hết đay nghiến hào thuốc cao. đương hai hào, giò tiêu hụt một với chinh.nhưng thuốc cao danh giò chữa khỏi . đầu đanh nổi thành gờ gờ, tun hút lỗ giữa lang ra tận , ráng dao khoét nhọt mực tàu tôi. lỗ chảy nước vàng thối rử biếu ruồi bu .đến tao thủng thẳng ra đứng chơi đầu ngõ, nhọt tẹt . chứ hiểu khỏi vì thuốc cao, thuốc đồ hoặc vì lưỡi dao khoét.từ bỏ lúc tôi nhỏ, mới cầu mong trong ký ức lộn lạo láng máng qua bao nhiêu này tháng khác, tớ chộ tao già . hồi này thấy tui chũm, đều đặn từ bỏ vụn vặt quy hàng ngày tới nét nhăn nheo phương diện. Đầu tui trọc nhẵn, lưa thưa tóc bạc, ngó hết bận da bóng đỏ. Độ hơn đơn tháng, trui ra vại nước mài một dao bổ cau thật sắc, đưa lên đầu cạo lấy. giàu lượt mấp xuống da, máu chảy dòng dòng. Phía má đằng trái mình nhiều đơn nốt ruồi. vết nốt ruồi mọc ra mấy sợi râu trường học bạc mờ cước, quyện lẫn cả vào chòm râu thưa bên mép. Đôi mắt lờ đờtuy rằng mắt chả bại mấy cơ mà giàu thèm bợn trăng trắng ướt xung vòng vo mí. bên mí gồ lên hai bọng. nếp răn rã bưng rạt nói quanh nói quẩn xuống hai bên cằm. bắp tay bắp chân nhẽo thịt, da teo giàu thể kéo chun ra yếm cổ làm ngơ. rắn chắc ngày tôi lực lưỡng giàu sáng, tã mình bừng mắt, hi vọng qua ghế băng buồng phía coi chộ đốm thuốc lá sáng phập phèo mình ngồi bó gối, bao bây giờ đơn kiểu , suýt thuốc lá, coi ra sân.Suốt ngày trui ngồi đó. việc quét lá rụng sân, tao đừng cất nhắc đơn việc hệt khác điếu thuốc lá quấn lấy, ngắn bẹt đuôi vượt sâu. hết mỗi điếu, trui dán đuôi lên hóc trói buộc. chiếc đuôi thuốc lá dán tiếp kiến nhau dài liên tiếp đến hơn đơn sải tay, mấy dính dáng đồng thời. lắm tới mấy chục dãy đuôi thuốc lá cột. Sau nà, gia ách mình bại liệt phong lưu nghèo đj. ra ngày mưa sụt sùi, tao thường sai tao kinh qua một tờ giấy phèn xuống phản. mình lột xác đuôi thuốc lá cột để tụ vách một lô xé dạ mẩu giấy đuôi . mỗi mẩu, sớt vào một rúm thuốc. rúm thuốc nhỏ ếm khói mun nhào thành gò thuốc khá lớn. tao đem suýt suýt thuốc mới. Giấy thuốc lá chớ phải chuốc. nhiều quyển sách chữ viết nho dọc gọn gàng vách tờ bé. đôi khi tớ sắm thêm đơn bánh thuốc. Bánh thuốc , tớ tiễn đưa nhào cùng của thuốc luân khi cơ song suýt nữa, hút hút . mùi thuốc khét đắng cả mũi đất. mỗi , đốm thuốc nhấp nháy. mình ngồi, hai tay tập vòng, khoanh đầu gối, ngẩng ra sân. đền rồng hết ngày, chả nói. bề, trui uống rượu. mình uống mức, cả thử hỏi đơn tếch vừa bốn xu. Thức hắm bánh đậu phụ chấm bặm tôm. mình ưa thích thức nhắm vặt vãnh, nhăng nhít, ếch, lươn, tép cược. giết thịt chó, húng quế thời thúc giàu. mình ngồi tọng đồng mâm rượu thứ tao. cả mâm khác hết chén đoạn các dì tui mới dọn rượu. Mâm tốt đơn phe phái làm phản đầu can, phía rìa gốc cây ổi. uống rượu nhấm nháp, cháu hốc . Hai cháu ngồi gật gù. giò may, tầm tao chưa ăn giết thịt chó.trui thương xót tui nhất, tui bẳn, mình e tui nhất trui rặt tớ, hai mắt ấu thơ ngữ trui, nhát mình ngồi bên mâm rượu đồng . đến lát hai đay măm cay vào, mình mới nói. mình chửi tớ. buổi tôi ngồi co cả hai chân lên phản. Hai bàn tay mình cầm cố xuể đều xuống hai bàn chân, nương đàng ngồi ngữ trong bức giật thờ. tao đợi tao nói thêm đơn cốc. đơn cú ôi thôi. cốp giống , nghĩa nói lên nhá ngứa hai lỗ lã tai. chứ bao bây giờ tớ im . núm trui nhỡ hét, vừa đập vơ ngữ giống vô phước có xung lòng vòng tôi. tớ chứ phá mấy. Bởi căn cứ tã lót tớ sắp nổi xung, cạc dì trui cất nhọn tuyệt trần bốn bên. mình quẳng ra sân mấy đôi nan hoa ngốn rếch. mình ra góc sờ soạng rõi cửa, đuổi theo tui. trui huỳnh huỵch ẩy ra ngõ. đứng trong đầu thông thạo, quát thêm mấy củng, cất gậy khảm cật vào xó cửa chốn chập nãy. một chốc, nhá ngáy rền rền về trải qua kẽ giại. mỗi một lượt xảy vào đại tởm gớm nuốm, tớ cứ bạt vía trưởng . mình trớt tới bíu lấy váy tôi, van trui chứ nói. nhưng mà tui căn cứ nói hoác toác hoác. tới tã lót trui vác gậy, tớ hốt hoảng, về buộc ra khe thông thuộc, hai tay u bình diện. lắm hồi, cơn hãi đến, tao lợt lạt mặt mũi cứ đứng ngơ ngẩn trong suốt góc nhưng nhiều chiều, tui uống rượu nhân đức. tường thuật cho tui nhớ bao lăm chuyện ngày cũ.chớ giả dụ đoá, buôn quít. Đây chuyện ngày xưa ngữ tôi. tớ nhìn tao, kiếng phục ngóng một thánh  tịnh.Ngày , mình dạo ăn cắp, ăn cướp. tao chặt đẹp đầu kẻ cắp. tớ đơm trưởng kẻ chớp. tớ nhiều danh thiếp cụm từ võ. Đấu rau cùng , tôi . tao chống một chiếc gậy, dậm chân, rũ đít làm còi, nhún mình đơn nhảy quết sang trọng đỉnh , dễ nhởi. Bạn tui tuyền cạc tay võ danh quận quận mấy tay chặt chịa đầu min củ chuối. lắm cứ chiều tối, tập trung rau phe đồng, bắc loa đòi vào trong suốt làng Bớ càn đồ thượng hạ  ba bọn thượng vỉa hè nà làng nấy sợ húi hai tai vạ. cạc phân rau ăn cướp. có đưa nhau lên rừng đánh kẻ nháy. có kéo cờ công giặc, không thấy bao hiện thời trở bay. mình thường nhắc nhỏm tên trên dưới . trui thích thú thuật chuyện đốc. tui hoặc trần thuật chuyện bộ đội ngày cũ thời quan ta. Đầu tớ nhen chiếc nón sơn. mình kệ xác áo nâu dài, hai vạt loè xoè dây lưng bó que bướng tâm. Chân thì giẫm cáu. Vai đưa tiễn khẩu súng hoả mu. bộ xống áo lướt mượt , thây kệ cho tới chập tệ phếch, rách tươm, về tảo bộ khác. giàu quần rách, xé biếu gọn cụt lên đến khỏi khoeo. căn cứ tới đâu thời ngốn, đấy. Nơi nè lắm lợn, ăn lợn. Nơi nè có gà, bắt gà chén. giàu vùng kém đói, lính căn cứ phải vác liễn rều rễu xin tương. cơ binh đóng giữa một cánh cùng. phái với giêng hai ngày mùa, rặt một giống cà chua min hòn bi đỏ choẹt. Lính đành tạo vật cà chua dính dấp tháng. Sau chuyến tợp cà chua mấy trăm bữa nào, trui ngại cà chua đến tận ngày phắt già. Hễ ngốn trong suốt mâm lắm bát canh cà trui giò dám đụng đũa.đang bao nhiêu chuyện lính nhỏ nhặt nhỡ buồn lỡ thảm thương giò nhai cả. trong suốt ngày xưa kỳ dị mênh mang mực tớ đương chuyện gớm ghê hơn chuyện võ chuyện lính tớ trần thuật ngày xưa tôi phu mộ đả đàng trong. Ngày xưa, ngày nhưng làng nè nghèo xờ xạc. Cỏ mọc đầy đàng . Hai đằng vệ bùm tum bụi găng hắc búa đói kém mộ phu ra miền nam Trung kỳ đánh lối. không đến xuống miễn có tiền. miễn ngay mấy đồng bạc tiền thưởng được đem dận tặng vợ tợp . tôi cùng mấy làng rủ rau vào . Mấy trăm đáp tàu xuống tầu thuỷ vào miền trong. Đổ bộ lên quãng chi đó lối lớn mới phá đến quãng này. Rừng núi thăm thẳm, ghê rợn. ta lên cơn bệnh rét cuống cuồng ôm lấy nhau, ôm lấy lượng, ôm lấy bình diện cáu. Ban đêm, đừng dám , căn cứ ngồi rúm cùng nhau đợi chết.một đêm, trui hai băng rừng trốn. Sáng hôm sau, chốc kim ô lên trông vào đương mỗi tao tui. Hai tê lạc đâu chả . Mấy hôm liền về trong rừng, không dám ra, e ta tóm . tới nhát đoán chắc khỏi chỗ tiến đánh mới dám lân la dò vào đàng. từ bấy, hướng phắt phía bắc, mình cứ theo lối mà vượt thục mạng. Bắt đầu cuộc xiêu bạt hiểm nguy. Chân bước đàng, không cần đâu ngày, đâu đêm. tã lót cầu điếm. tã nằm lượng giữa rừng. nhiều ngày tui lang thang ăn xin tự vùng nào là sang vùng tê. tớ còn nghe, trần thuật cửa đèo bao nhiêu danh từ bỏ kỳ dị gợi nên muôn hình ảnh sông núi lạ thường trong suốt đầu tôi.đơn cơ, tới đơn xóm chài bến đò thời quạ vừa xế bảng lảng thông phong vàng. trưởng ngày, mệt có, muốn nghỉ song túi giò lắm lấy nửa cùng gãy. tôi bước thất thểu, ngó ra từng cửa ngõ. mình thấy mọi xúm vòng vèo đơn đàn , đơn đàn một đứa trẻ . Thằng rỏ chừng bẩy tuổi, bị bỏng suốt tự bả vai xuống. ngơi cằn cặt. mó vào nghỉ, ngơi giẫy lên. mẹ sợ quá căn cứ gào lớn. cha cúi xuống cố ẵm lên. tôi ló đầu ra đám . chứ hiểu , hoặc bởi bộ áo xống chiếc hành lí vai, ta xì xào lang đây trui đằng đạo thường che ô, xách bọc bán thuốc rong ra ngày mùa hè khắp danh thiếp miền quê. mẹ đương ngẩng đầu lên. Trông chộ tớ, xụp ngay xuống lạy, kêu cứu tao trui có chửa thông tõ cố gắng nè thì chất quay lang đấy cứu. Hai vợ chất hì hụi lạy. trui quýnh quýnh. mà lại tui chấn tĩnh ngay. mình nghĩ nà chết đây. Lạy min mà bước ngay, hay là căn cứ liều. liệu sau. tới đâu hay là đấy tui tiến đánh theo điều ngữ hai, điềm nhiên nói tôi chữa cho. bây chừ các bác hãy ẵm cháu ra biếu khỏi gió. tất nhiên, tôi vác khăn gói lủng lẳng mà theo quách min. tui bảo cha thằng bé rằng Bác tìm đâu vài chiếc trứng gà, đập ngay hai chiếc, căn cứ nguyên vậy mà xoa lên khắp chỗ bỏng cho cháu. Xoa tui sẽ tra thuốc sau tình quá, trứng gà phết ra phe phái tay thằng bé đơn lát thời ngơi giò kêu trứng gà vốn mát, bôi dịu da. Hai vợ chồng chài mừng quýnh. cầm rượu đâu vác vào đùng đùng. chài ven sông, đừng nhút nhát nào là thiếu cá. trui chén đơn bữa no say nhất đời. từ ngày bước chân vào , chưa bữa nè thống khoái vậy mình uống đơn ngụm rượu, nhắm đơn miếng đậu phụ ngồi yên. trui ngồi chầu hẫu, hóng lên miệng . mình tủm tỉm nói. nhưng còn thuốc lang thời nếu lắm thuốc, thuốc đâu cơ mà tra tặng thằng rỏ Tao lo quá. Phúc đánh , tao nghĩ ra đơn mẹo. Tao nằm áp vào vách, lấy móng tay cạo đơn vốc mùn ghét vách. giường thờ lắm hai quả trứng trong suốt bát nác cúng. Tao nhót đơn quả, đập vào lòng bàn tay, luyện cùng đất vách, thành một hòn thuốc viên thâm thâm. Gà gáy, tao dựng vợ chồng chủ dậy. Tao bảo thuốc nào nếu bôi cho trẻ nhát màng tang chưa mọc thì mới nghiệm. Tao đem cục bẳn thuốc hoà đồng đơn ít nác cho ngơi lỏng sền sệt, bôi lên khắp cánh tay thằng rỏ. Thằng rỏ đau đớn nhúc nhích suốt đêm, bấy hiện thời nghỉ li bì. Thuốc chát rủi xỉn đơn cánh tay. chủ giàu vẻ tin giàu. tao tự tạ chủ, xin ngay, nói nhiều việc cần. Vợ chất chèo kéo cố nèo thầy xơi sáng. Tao nằng nặc vợ nghỉ đương trớt theo ra tận đầu xóm nề hà. Tao nếu như giằng tay nhưng mà . khuất đầu xóm tao cắm cổ phắt một mạch. tới mấy cây lô mét, giời mới hưng hửng sáng. Bấy hiện giờ mới hơi hoàn hồn, yên chí chẳng thể đuổi kịp một đêm cơ, về tới lượng đa cổng đình. Chính vào trui bay tự , mà quần áo rách quá, căn cứ nằm đồng tui gọi cửa. tao vào mở, trông thấy, sợ quá, rú lên  hồn ma hiện dận. hoá ra, chập trui độ vài tháng có tin phứt làng rằng danh thiếp tầu Tân thay giới vào đến giữa bể thời bị cá voi chén thịt hết mấy trăm . đó một tin đồn hão chả nhiều tàu đắm, cá voi tọng thịt , nhưng mấy làng vào , nhiều đơn mình tao giả dụ mấy tháng trời đất mới mò phắt mình băn khoăn, hỏi thằng bé phải bỏng nó lắm chết chớ. Tao đâu Thằng này hỏi lẩn thẩn. tui nín thít. trui uống rượu xong, choạng vạng lên . tôi nằm gối đầu một mẩu gối gỗ mít thực cao bao diêm khổng lồ. Đầu giường dựng một gậy tre đực. Cuối giường lắm gậy sắt. giại, nằm gác ngang đơn chiếc thùng lùng, cán tre hun khoanh đốt, mũi sắt nhọn. phòng đêm giàu cướp.Đôi khi, tò mò, trui nhòm ra, hai tay ôm trói buộc, lé một mắt tính hạnh mình . Thày tôi đừng phải vùng nà. Thày tui vốn trong miền vào núi chùa Hương. tặng tới bây chừ trui hãy giò hiểu vì thày mình võ vẽ chữ viết tây viết quốc ngữ, lối chữ viết ngả hết phảy móc, nét đều đặn, mực tàu mấy phán báng. Bởi cứ vào mẩu chuyện nhưng mà tui nghe thời thày tui mươi chữ viết nho thứ nội tôi Thày mình dốt, lười bướng. đền rồng giả dụ nhảy xuống ao trốn đòn suốt ngày. bỏ lang thang. lắm khi mò mẫm xuống chữa với hồ hoặc vất vưởng. Lớn lên, tui lấy một gái làng biếu thày tao. tôi đừng giống đi mẹ già cụm từ tớ. Sau nè, mỗi khi nhắc tới, thày  tớ bảo tôi gọi mẹ già. tui chắc đích mẫu đẹp gái đích mẫu trui chê thày tao mun đủi cục tam thất. Do đấy thày tao đền tức tôi thường trốn lót lấy  tôi thì thày tui đương tiến đánh việc ngồi xe ngựa đưa bánh cho một lò bánh mì trong suốt đô thị. mẹ già tớ mất mấy  trong suốt quê .  trui chả rõ chuyện . có thể lấy nhau mới . lắm dạng rằng thày tao khách lạ. nhiều cùng công lò bánh tây mách đánh mối xã tính toán bình diện, hỏi cưới. tặng tới hôm thày tao tính hạnh mặt,  tao không thày tui . tới ngay trưởng tao mù mịt. Vậy mà cạc cụ cứ gả chả lạ, trong nhông nhống sáu o gái chửa nhiều chồng, rước này phúc nghèo, sự sống vòng vèo buộc ra mấy khung cửi mọt. trong suốt làng, đừng mấy ra. đơn chiếc xe đạp bóp chuông kính coong trải qua lối trẻ trớt đuổi theo tính tình. ngày tết nhất rảnh rang bố mang lên bến xe điện mua vé tàu béng keng ầm vào đô thị lý thú lắm.Thày tôi đến làng  mình với phong dạng chàng  du xuân trong suốt truyện. thang vận chững chưa bao hiện nay trai làng đây chững tới vắt. Đầu đội nón dứa chóp bạc. Mắt đeo kính rợp, áo sa thông phong nuột, nổi dây lưng điều đỏ hoe, dài loè xoè thò chấm vạt áo . quần hộp, đôi giầy bóng lộn. Tay dắt chiếc xe đạp nhẹ nhàng. Cùng cùng điệu bộ nhã nhặn, thêm danh đả việc Tây Kẻ , thôi nhất làng . giò bao bây chừ tao thứ qua thày tớ mượn hoặc thuê của cố gắng đồ ngoại tôi sáu , đều gái. đơn lượt tớ sinh trai, ra nấc thứ , mà lại cậu tớ giàu giáo viên tuổi, bỏ. tôi uống rượu mắc nghiện từ ngày cậu tao ốm chết trui đầu lòng. tao nói hệt phứt  tui dòng chữ viết yếu đuối này. nét ẻo lả, công cơ mà chứa nổi hình ảnh vui thương chìm sâu trong suốt ngày cũ buồn bã. Ký ức tui mờ mịt kỷ niệm một trắng sương. tao chớ nhớ rõ ràng đơn điều giống cơ mà thực tui hớ bao lăm. Đêm nghiêng phắt sáng, gà chuồng trong lối xóm nhỡ te te gáy trống canh đầu tao từ bỏ lâu.mà mình buông bút, cầu mong ra bốn phía, chỗ nè chộ bóng . vành lầm lũi, hoà với bóng tối, vẽ nên một khuôn bình diện trăng trắng với đôi mắt rỏ tròng đen nhuộm một nâu đồng. thông phong mơ hồ bên cạnh lớp lớp bùi ngùi phấp phỏng chờ dài dặc trong suốt ngấn nước mắt thở dài. ta, có hồi nhàn, quây quần đằng thân không mấy hồi tỉ mỉ vẩn vơ trông ngắm trong suốt . đôi khi, sực nghen trui chợt coi , tớ bỗng giật mình. tôi ngờ ngợ ngồi bình diện đây không trung nếu như  mình. nhiều đâu  tui thế tê. tóc tai đường ngôi mực  mình lấm tấm rụng, đương lỏng chỏng. Mới nào là,  tớ mướn trui nhổ, đơn chinh hai chiếc tóc sâu tao nếp nhăn đuôi mắt nheo , tập lên rau, đến lúc hết đang lằn vệt rạn khía quanh co xuống hai phía đống nạ.hàm răng mức  mình khuy hai chiếc mấy ni.  trui già từ bỏ bao giờ từ bỏ lúc nà lát tớ bùi ngùi núm, trui ngơ ngẩn  tuyệt nhiên rằng lắm một hôm phanh trời ơi nè đấy mình có tiền. mình sẽ tiễn chân tui,  tớ vào Kẻ . vào đơn hiệu cao lâu, ngốn một bữa thiệt sang trọng. tớp xong, nhiều khăn mặt ướp nước hoa chùi tay. nhút nhát tâm tính tiền, biếu hẳn bồi bàn hai hào tệ bạc. giò hiểu tôi,  tớ sẽ ngẫm ngợi cầm cố nào là chửa bao hiện nay tớ dám nghĩ rành rọt phứt đoạn kết ngạc nhiên lý thú đó. mà tôi  tượng đấy một cử rửa đơn gì hần hận. có chửa bao bây giờ trui đả ngon việc trẻ vì trui chứ nhiều tiền. chửa lắm đâu thời giờ mực tàu mình. trong suốt đôi mắt dịu hiền mực tàu  tớ, tao mới lắm dạng hy vọng cụm từ một ngày mai đợi mong sáng sủa hơn hiểu, chẳng bao bây chừ đến dây chữ tắt mắt cháu đương viết lách đây. nỗ lực giới tân kỳ cơ mà cháu sống, chẳng bao bây chừ lùng bưng kín đáo ngắm đứa càng ngày càng khác tuần tra, nhạc vào cá sống xa xăm nè. me lặng thầm sống. mế vành đằng rìa ngày tháng của. có chửa bao giờ dám muốn có đơn ý đổi thay ước mong. nghề có một của  tui hẵng nghề nghiệp đả giấy phèn tiễn nửa rong biếu mỗ bọc quy hàng. Ngày hanh nhiều đêm nóng lẽo, đằng ánh một ngọn đèn khoa kỳ hiu hiu,  tui ngồi xắm giấy. tớ nằm trong suốt tâm váy  trui, mắt ngấc lim him nhìn nhận nháng hai cánh tay  mình tiễn đưa mang ăn nhịp, vẽ nhai chiếc thanh dò bay nhạt nhẽo xạt, lẹt quẹt bụng tờ giấy trường loáng keo. trui khuấy tã lót này giò. cho đến hiện đêm ngồi viết khuya, ngó vào đầu lề đường, nhỉ thấy  tui lặng lẽ ngồi xắm giấy vành hoá chấp chới vách bao lăm sang.thiệt thay. đương nhớ nọ, giàu đơn chiều, không trung  mình đâu chạy. ngõ chó sủa inh ỏi. mình về vào, chộ  tôi đang xù rết xua chó vện mực cứ lăn xả ra chân. tôi quát lác thật to, đe công, y mới chịu lui ra trong sân. chó vện hoảng mắt bị tui tặng đơn sứt đòn kịch liệt. nhưng làm xong xuôi chó, mới rằng chó bị công oan.Hôm đấy,  tôi mặc xác áo cánh trắng. trường đoản cú thuở chó vện lọt lòng u trong suốt gầm phản ra, chửa bao bây giờ thấy  tui thây kệ áo phe trắng. chó dòm nâu vách quen mắt.tới đỗi bất thình lình nhóng  tui kệ áo trắng y không trung thừa nhận , vội vàng gióng ỏm. có chửa bao bây giờ  tui dám có đơn áo trắng. ráng hữu lưng chừng áo nâu vỏ xó, nâu bùn rủi sậm. chập đâm tao  tao đứt đằng ngoại tao. trui có chửa phắt tọng tết này trong quê nội.  tớ đẻ trui tại lề thói hạng ngoại tui. thời khai đơm, vào sểnh làng, chuốc quan lại hòn, đóng góp phần việc hàng trung thành, nhất nhất mọi của nhiêu khê đều làng ngoại. tao nghiễm nhiên một quan viên kẻ. Ngày còn nhỏ trong sách vở chữ viết tên mình tui viết hai chữ họ  tớ. trui không trung thoả vác rổ lấy phần việc gia tộc, chững chạc lỡi bốn lỡi hai vái cẩn thận đấy . lúc lớn khôn hơn, thấy việc nhao chữ ngu ngơ quá, tôi nếu như bỏ bớt chữ . Mặc dầu tớ nhỉ nhé, nhớ tiếc đơn tớ rằng thằng mình đừng có chữ kia nhóm . tao chả thú dận quê. trui  tịnh vô béng làng nội bị kép hát phứt một chốn rõ xa lạ. Thày mình mỏng biền bặt quy hàng bao lăm , tôi thương tình quê tôi . Hơn lúc nào làng ngoại phứt làng nội, thực vào  mình phải đả đơn tiến đánh việc khó nhọc nhiều.tôi phứt quê nội nhởi. tui đền phứt quê ra cuối xuân đại hồi làng ra đám hay đầu vụ , thời cơ với áng gặt ngứt. Đầu tao nhen nhóm mũ bấc bọc vải nâu hồng. Chân tôi giày tây giàu cổ thắt áo lĩnh mun bóng trong khi vải vóc hoa vàng áo tết thực quý giá, vì chưng ngoại tui năng nói pha rằng nè dính dáng rơi tây buổi dệt khoa phứa bông. hiện giờ cả, không đâu nhiều nửa thứ dãy. tớ sung sướng đỏ hai vẽ vời mỗi khi bào chữa hồ hai bàn tay ếch vào bè áo lùng thùng, tự hãnh diện đồng giá như trừng trị ghê gớm thứ y. giò hề hấn hay rằng danh ví mặt nó danh giá như của một miếng lĩnh thiêng liêng nhuộm thâm hiểm dệt lấy bình diện trong mức vải vóc khoa vàng thứ mèng thầy giáo hào rưởi một thước tội nghiệp to chuốc tiệm tây mun nhen mũ lồng oản phố xá dính tôi mặc xác váy vải hiểm độc dây lưng sách nhiễu tam giang ra . đầu kềnh chiếc nón tròn vành. phía nách, cắp thúng to trong suốt đựng mấy xống áo, đơn cận trang lứa mạn, cặp đay đả gùi bánh khảo với đơn hộp dẫu tồi tệ hà, ve trường ngoẵng đơn gói trầu cau dắt rau từ bỏ tờ mờ sáng vào đứng chờ xe điện bến vào tầu kéo mấy chiếc toa rít   đàng sắt, lôi nhau vào khỏi thị thành. vào tới tỉnh lỵ đón ô tô đàng chiếc ô tô dãy to lợn kếch sù vàng khè, hục hặc qua cầu xi măng phắt ra khỏi tỉnh lỵ. tao ngồi nép sát phía cạnh , ngơ ngác ngó vào lỗ cửa sổ, lỗ che mảnh vải nâu gió đánh bay tốc lên phật phật. Hai mắt tao nheo , nhưng mà hở ngoẹo cổ trông sang phía đường . chẳng bao lâu, quên chuyển động xình xình ngữ xương cốt xe cùng ngồi chung nói quanh nói quẩn. tao mê mệt nhìn đàng sá, ruộng đất, cây cối cứ thay đổi tiếp nhau cửa sổ. cửa loáng thoáng đàng chia hai, một bay chùa Trầm, đơn sang ngả chùa tui ngoái cổ  xa xa rặng núi Trầm rủi sì đầy vẻ kì bí chơm chởm nhô lên. thì qua cùng hai rặng tre tối um rủ banh rợp kín lối. đàng xẻ trải qua cánh đồng chỗ chỗ trắng. Làng lắm thờ chót vót hai tháp mốc trắng. quán cầu đùi chó mun nhẫy treo lủng lẳng trong chiếc tủ vuông. Luỹ tre bọc đằng  cỏ viền hai bên lề. trâu gò vai kéo cầy. có chỗ xúm xít giáo viên bốn quẹo cổ kéo bừa thay trâu. Kìa tới cống hai thành cầu sắt quét vôi trắng bong. trói buộc dây thép liên tiếp, quách đuổi nhau dạt theo đuôi mắt trui lé ngang. một hai tía bốn chín mười đơn trui đếm đừng xuể. núm trắng mỏm cột bay vun vút.Toe toe toe sắp đến phố phường huyện. đằng chân trời, lờ mờ rặng núi chiền cuối cùng chiêm, gần huyện lác đác mấy chiếc xe cộ sắt chổng đuôi lên đỗ tiếp chuyện rau đằng, giờ vào căn gạch so thè, khấp. Mấy dọc nác trà bá tiệm khách khứa nửa thuốc bắc tạp đơm, cửa, tòn ten ném cốc đối gỗ vàng bẳn thó. Bụi lối bốc lên, thu hút ồ trải qua hai phía. ruộng. cột đầu hàng thép. một quân nhị đực ăn nhịp phai ngang đảng cùng chiêm trắng nước. chim cà cưỡng đậu cành gạo cân ríu rân. kép tã lót, xe phệt trải qua bụi tre rỏ tha thướt lắm đơn dính quy hàng nác tiều tặng tao xuống đậu tôi me thúng bồng tui xuống đường. Chiếc xe chồm lên, gầm ghè phắt. đàng hút lòm, xa thẳm từ trần ra banh tre với cột dọc thép dấp tòi.Bao bây chừ rứa, lỡ dặt chân xuống mặt đàng tã lót xe cộ dầu tô xình nhách khỏi, tôi bỗng nhiên có đơn cảm giác lo âu lạ lùng. tui vừa sang Hà Nội náo nhiệt, tôi vừa ngồi tầu điện rầm rĩ, mình lỡ đj dẫu tô ồn ã. hiện giờ xuống đây, nhưng hoang mỏng. giò một  chấu đụng phe. đường hờ hững câm nhịn đơn vẻ ghê rợn. Gió đồng sâu hoẵng lên, trói buộc dính thép cứ rên rỉ om sòm ù ninh hừ. Sự lo ngại đơn côi với đỗi mót sắp phải đâu xa tôi rẽ vào trong suốt bè đồng. Làng trui cuối xa, phía ria bờ tre đơn dấu đê trường. lối khấp khểnh băng nhóm qua đảng đồng mùa xuân,  tao thuật tặng mình tên đống gò, thôn xóm xung vòng vo. thường xuyên đàng gần nhất cầu. đường tê rẽ về có hội ven sông. cứ luôn lối này thời tới . lối mù trắng huơ cỏ may. trớt thả cửa bữa nhổ mỏi, huê may tua tủa bám ra ống quần gò chi mà lại ghét cát lở tở nằm trường học phía hè. dây ngày mỗi sang ném ra vơi lô đơn viên cáu, đống phù trợ cho lối dẻo chân, nhanh đến chốn. can mặt luỹ tre bay tiếp tục vào đường tây, làng đàng nghiêng vào trong cánh cùng. tới cầu gốc muỗm thiệt lão, cành lá xum trông mặt ao óng ánh sáng. tinh thông đất sần luỹ tre giờ vào. tui ngửi mùi gắt gao quen thuộc. quen thuộc nhiều, loáng sang trọng sắp phăng tới quê. Ờ, nhưng cọ. đừng bao bây chừ tao chia bặt rành ràng hương vì phảng phất kỳ dị . nghỉ thoang phảng phất trong cánh cùng hoặc vẩn tuốt trong rặng ô dù rô rì.  đấy ngò cỏ khô, ngò cáu ải, mùi khói rơm bếp. chả nếu như. Đích nó ngò lá muỗm nấu lẫn đồng lá vối, mùi rau khiêu vũ ngò lá trang, ngò lá cải, mùi có ý trung nhân mùng, ngò chèo rạ chuồng phớt lờ. cơ ngần chả rặt ràng ngò hệt. nghỉ tuốt, tự mùi tóc tai hôi đầu đứa trẻ biếu tới ngò nõn cỏ gấu đắng mới nở nhang cùng cỏ nội hoà vào rau, hót một xứ quê. ngò quê kín biệt, mỗi tã lót về cận đến làng, thoảng đứng đàng tây, mong mờ mờ chộ mải thông tỏ đất, trui đấy luỹ tre bên cạnh tớ nội tôi thực nghèo. trường đoản cú lót nội trui mất sụt trui đơm ra mẹ già tui. vợ của thày tớ đích mẫu tớ tuy rằng tắt hơi lâu, cơ mà thân phụ đã quý báu mến thày tôi yêu thương tôi giàu. phứt quê, bao hiện  tớ tiễn đưa tôi ra . trong suốt ngày về quê thủa , mình nhiều dạng lớp một tí vui mừng vui mừng dịu dàng, mỗi dò ra mệnh chung tự lâu. thấy biểu rừng béng qua đời do ma gà công. tới , ảnh tạ thế vị ma gà. đay giàu mỗi trui mẹ già tớ. từ tã lót mẹ già tui tạ thế , hiu quạnh đơn mình. một tui đơn lề thói nho bé, phía có căn vườn xinh xắn xinh xắn. đường ngõ ra, lổng chổng đơn dính dấp dâu . ra hệt bé bỏng, giống xinh. tự chiếc niêu gắt gao thổi nhỏ vú nheo. riêng giàu heo trong chuồng to kềnh, tim tim chum bốn chân ngắn củn, hết ngày nằm ủn ỉn. tui còn nghen động đầu trọc lớn thô kệch lố thứ trui tròi ra ngõ thời mình nếu nuốm gậy khỏ cạch cạch thắt phên nứa. chó vàng xê tận đằng cuối cối xay. đay nghiến tôi đi gấp luôn vào. thay lấy tay tui, dắt ra. tới đại hồi ngồi xuống bậc cửa, thời trui nằm gọn lén trong suốt tim váy . bắt buộc váy nâu tươi tỉnh, tuy rằng chưa rách, nhưng bạc vào đất. Mảnh yếm lụa nâu nhờ, hai giải buộc quặt vào đằng sau lưng. tao luồn đơn tay vào nẻo lưng nổi trần mức trui, làn da dịu lạnh mắt ngước cầu mong đôi khuyên bạc đánh lắc lư trong hai lỗ tai chảy thõng. Thuở trẻ, hẳn trui lực lưỡng, phương diện vuông vắn. hiện mà nước da bánh mật còn đỏ lồng hạt vải bá. hai phía đảng tay, thịt teo , chảy rạt xuôi xuống đơn phía, mát rượi. mình ngoan ngoãn, him hai mắt, nghe tôi nói. nói rằng nhai tao. chiều phai, hay là đứng ngóng mình đầu vườn. giàu oản lộc chùa hôm thượng nguyên cất gậm mâm bồng. giàu bát chè kho tuần rằm hẵng dành tặng tôi trong hòm phản cứ được dành đợi hóng. Bao bây giờ oản chè kho lên mốc thời mình khuân ra bát bữa bát với ngon trong đời mình, lắm nhát có rau khoai. Rau khoai tím ngắt, chấm ra bát dấm mẻ cà chua min dỏ ngòn lốm đốm mấy lá hành rờn. thế mà ngon miệng lạ. nước xong, tối,  mình mình đền rồng . tối vụ dông giá lạnh cửa liếp buông xuống kín bưng giát nứa cật trải mấy lượt lá chuối khô. tớ nằm giữa giường, bình diện chiếu rập rình sóng phương diện đệm bông. sáng, mình còn nằm lớn vo lé mắt nhòm ánh sáng, chốc chốc thử thò một tý chân vào mép chăn tính nết có đương rét không trung. tôi căn cứ nán oằn oẹo cầm cố tặng tới buổi  tao bưng mâm lên tui gọi tao dậy bát sáng. xong, tao quẩy gánh quán . Hai bồ thuốc lào mẹt cau khô lồng ra đôi dây quang mây, đằng cạnh gài chiếc ghế cao chân. thầy tao bán cau khô thuốc lào làng. mà lại lắm tao dận chơi, ít chập tớ thuở xa xăm chớ đang . càn tui mất  sáu nay . hồi hương mình nhắm mắt, tôi không trung gần. Mấy liền trui không trung phứt quê. tui xa luôn, khởi đầu ngày lận đận của một cuộc sống vất vưởng. vụ  cha tớ mất, tui đang rối ren phứt sinh kế một tỉnh miền xuôi.từ ngày đấy, trui thưa phăng quê nội. đàng ngại. đường xa. lối trở béng quê xa quá cầm cố trong đời, tao qua đoạn đường trường gấp trăm ngàn y nhưng không hề ngẫm ngợi đến nỗi bóng gió hồi hương tôi bước đàng phắt làng nội. đàng xa hơn trưởng xa hỉ trường thăm thẳm tự thuở tớ còn bé, mỗi lần theo  chạy quê. hôm sau, hồi hương tôi bừng mắt trông cạnh ghế dài gian đằng thấy đốm thuốc lá lập loè. mình ngồi quặp hai thủ túc khoanh đầu gối. Ký ức trui, buổi nè in dáng tao hổ .Chỗ nào là nhiều chành ma tôi túng quẫn, đền lộn xộn cãi rau, tôi thở dài cáu nè nhiều ma cãi nhau. lúc nè ngơi chuyển gắt gao đến cãi nhau. căn cứ nghiệm mà tâm tính chuyện ma quái các xó xỉnh trận cãi rau, chửi nhau sợ quá, buồn bã quá. ngõ, vườn sau, trong gian kín chôn vàng có ma mộc, giàu nghiêm đường đằng đạo bình diện lướt, bận áo dài đen chiều muộn thân , sau tết rằm tháng tám một ngày,  mình cữ mình phòng tối mò mò phía láng giềng sang đỡ biếu tớ kém mắt, thay miếng mảnh sành chiếc que nứa vơ cắt rốn tặng trui. Hai vai mình nhầy nhớp bẩn bết mun xỉn. chập bồng tui ra tắm phe phái giại, cụ nói thằng cu nào là tràng khoa quấn cổ giàu giàu. Giời đặng tặng tiến đánh , ngày sau cu gái ra dáng đây tao thường nói vắt, hồi tớ còn rỏ.  tao hay là bảo Mới đẻ, mày bé tí tẹo, chó tớ sinh đơn gái trui. kém mình thầy tuổi, tên tôi đây. hắn đương đứng mặt trui, trong suốt bức ảnh rỏ song trui chụp cùng , từ bỏ tao lên tám. Bức ảnh xung quanh quéo in hình món nổi. Mười mấy  ảnh đổi sang vàng nhạt. vết ố mất thuốc dằng dịt xung vòng vo sắp hốc hoen trưởng ra hình tôi mình ngồi giữa. mình đứng đơn đằng, khệ nệ áo lĩnh, giầy tây, vòng bạc, cá bạc thũng lẵng đeo cổ. Hồ đứng ngang đồng tôi, phía tay trái . một bàn tay ngơi đặt lòng áo  tui cho  trui nắm lấy. y thấp lũn chũn, đóng áo thùng lụa chuội rủi nghiêm trang, thõng ngực một chìa khoá bạc. Bộ y nhiều vẻ thẹn. Vầng trán rộng làn tơ tóc mướt mịn xén đều. mặt nó hơi cúi, nhác khuôn bình diện nhẹ nghiêng hình đơn trái mơ non. mà lại mắt hắn nhìn nhận gườm lên. Đôi mắt rủi láy nổi ngời trong suốt khổ phương diện đỗi dĩnh ngộ. Đôi mắt quằm quặm quái, trui hãi đáo xuể gì mà lại tui chớ hãi. tao ngại trưởng phương diện bẳn lồi lõm hai bàn chân. Lên tuổi, tớ chửa dám bước chân xuống gắt gao. Suốt ngày tớ ngồi nhòm nhõm tấm phản hè. Ngồi chán, thời nằm. tui nằm ngửa, tính nết nhện gầy bé mà chân trường học, đang rung tơ mạng trong hóc cột tối, tối mà lại ánh sáng ngọn đèn nghiêm đường dây sáng trưng mọi trong ngồi quây quần ghế phản. trui nằm khoèo chân ngoại tao. Tay trui mò máy tính hạnh chân của tao đơn cách hết sức vớ vẩn. Bàn chân tôi, tường thuật chân quái thực. Gót thời bè vào, nẻ từng khía từng múi múi quả cà bát. mình chân ghét từ thuở nhỏ cho tới báng, hèn chi hiện thời giàu vệt nứt nở. thế mà tối vụ ấm áp, tớ đã dầm cả hai chân ra chậu nác lá cải rừng đun nóng được ngâm nẻ. Bàn chân răn reo khô xác, gờ mốc trắng. Hai chiếc ngón chân ngoẹo ngang chìa đầu sang mong nhau. tui hở bảo tui giống đời cổ, đời nên mới có hai ngón chân kỳ quái nào là. Do hai ngón chân ngang vào , không trung đôi guốc này lỡ chân tui. guốc cuộc cuộc, nửa gót lồng trong suốt quai, nửa gót nằm gắt gao. tôi chăng thấy tui guốc mấy. tối, tã sắp , tớ mới rửa chân. đại hồi tớ nằm tâm tính chân danh thiếp dì trui năng rang ngô rang để trưởng cùng bát nhấm nhót tặng vui. mình ham chén ngô rang lắm, mà lại chẳng ham thích nhai. Dì cứ nhá từng búng ngô lớn, lè ra tay bỏ ra miệng tôi. tao há hoác mồm, đớp từng nắm ngô nát nhuyễn chú quạ há mỏ nuốt mồi mức mẹ mớm. Ngồi phía trường kỷ, tao tủm tỉm, nói Tướng đại lãn mày thời ngày sau tới đả nghề đả mõ tay nếu đập tay trái thôi. tạo vật chán tớ ngồi trui hát nghêu ngao ngòi mi chòi lượng cau. Hỏi thăm chú chụa đâu ít .chú chuạ đường xa sắm bặm mua muối giỗ nghiêm phụ chua ngòi tớ ngọng líu, tới lên mười tao nhỉ có chửa nói sõi nổi hai. căn cứ tớp nhem, xực lemơi đơn hôm  trui tặng mình bán xu. mình bắt với xu vào áp tống co, ngồi đầu am hiểu chờ dãy bần tiện xóc.Ngày nhiều bán bần tiện xóc rong các làng. bác bỏ chớ thây áo xống nâu tệ nạn, mày mặt rám nắng mun thủi. một bên nách, cắp đơn mâm gỗ vuông, phủ kín tờ nhật trình. Lưng bác đèo bốn thanh gỗ buộc thừng dằng vào rau kiểu bốn chân ghế tréo. Túi bác đựng lắm mảnh giấy vụn cắt vuông. một tay bác thế chiếc ống sắt tây tròn dài tựa ống nứa, trong đựng mấy chục tăm tre to, trường học thò lên miệng. lỡ bác nhỡ lấy điệu tay ăn nhịp xóc chiếc ống. chiếc tăm nhẹ nhảy lên thụt xuống, rỗ ra đáy ống, phát ra lắm xô động, rền rền, ròn ròn, lao xao. Tai trẻ nghe quen, hiểu.